Bế Tiểu Bắc tới bệnh viện, trong chốc lát hai người bỗng nhiên thu hút bao nhiêu ánh nhìn.
“Bé trai đáng yêu quá, đây là con trai cô à?”
“Có thể chụp cùng bé kiểu ảnh được không? Đẹp trai quá! Bé tên là gì vậy?”
Trong thang máy, cô đặt Tiểu Bắc xuống, quỳ trước mặt nó nói: “Tiểu Bắc, sau này nhé, đứng trước những vật và người mà con thích hoặc không thích, con đều nên thể hiện tình cảm, thái độ hoặc suy nghĩ của riêng mình, thích thì con bảo thích, không thích con bảo không thích,ví dụ nhưng mấy chị y tá vừa rồi vuốt má con, con cảm thấy không thích thì đừng cho các chị ấy chạm vào, chỉ khi con thể hiện ra thì các chị ấy mới biết được ý con thế nào.”
“...............”
Lương Nặc dường như đã quen với sự yên lặng của cậu bé, cũng không mong rằng câu nói của cô sẽ được trả lời ngay.
Còn chưa đi tới cửa phòng bệnh, đã nghe thấy tiếng gầm lên bên trong của người đàn ông: “Anh nói đủ chưa hả? Tôi khi nào có khuynh hướng bạo lực? Tôi muốn xuất viện, bây giờ đi luôn....có bản lĩnh thì anh báo cảnh sát bắt tôi đi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
