Gió yên biển lặng được hai tuần, Bắc Minh Dục đưa Lương Nặc và Hảo Hảo cùng đi du lịch tất cả những điểm du lịch lớn của Hải Thành.
Lông mày của Hảo Hảo càng ngày nhìn càng rõ, nó vừa giống Bắc Minh Dục vừa giống với Lương Nặc – có cả nét anh tú của anh và nét nhẹ nhàng của cô, nhìn thằng bé rất đáng yêu.
Khi ở khu du lịch, không ít người đều muốn chụp ảnh cùng Hảo Hảo.
Mỗi lần Hảo Hảo đều o oe rồi được chọc là lạ cười tươi.
Trong nửa tháng này, Bắc Minh Dục đã rất nhiều lần nói ý tới chuyện kết hôn, nhưng Lương Nặc toàn đánh trống lảng, Bắc Minh Dục cắn răng chịu đựng.
Ngày hôm sau, trời trong xanh.
Khi Lương Nặc tỉnh dậy Bắc Minh Dục đã không ở nhà nữa rồi, đến cả Hảo Hảo cũng đã được vú Trần đẩy ra ngoài, cô ngủ tới mức ê cả vai đi, lúc này điện thoại đột nhiên rung lên.
Lương Nặc tò mò: “Tại sao?”
“Không muốn gặp con trai thì đừng đến!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
