Sau khi giải quyết xong một đống việc, Bắc Minh Dục đã rửa oan được tội danh giết Lương Bác Văn.
Bỏ mặt nạ ra, anh lại trở về với khuôn mặt đẹp trai anh tú của Bắc Minh Dục trước kia.
Buổi công bố hôm đó, Lương Vân xuất hiện một lần, sau đó Lương Nặc không còn nhìn thấy Lương Vân thêm một lần nào nữa, kể cả là Bác Thụy, Lương Vân cũng buông hết mọi quyền hành, tất cả được giao cho một trợ lý mà cô ta vô cùng tin tưởng có được toàn quyền xử lý mọi việc của Bác Thụy.
“Anh ta tốt không chỉ với một mình Lương Vân, có cơ hội đưa em tới Hán Thành gặp mặt anh ta thì em sẽ biết ngay thôi.”
Bắc Minh Dục vừa nói vừa tấn công vào cơ thể cô.
Lương Nặc đánh đét cái vào tay anh: “Hảo Hảo vừa mới ngủ, anh đừng có lung tung.”
Bắc Minh Dục không nói gì, cúi đầu hôn vào cổ cô như cắn và kết quả là lại để lại một dấu vết màu đỏ: “Da em dường như lại mềm như xưa rồi!”
“Hức!” Lương Nặc đã một thời gian không gần gũi với Bắc Minh Dục, anh đột nhiên hôn cô làm cô run lên: “Không được....ngộ nhỡ làm Hảo Hảo tỉnh thì làm thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

