Một hai ngày trôi qua, Lương Nặc luôn ở bên cạnh Kỷ Sênh, tuy rằng rất an toàn nhưng trong lòng cô luôn thấp thỏm lo lắng, vì từ ngày hôm cô đi thăm Bắc Minh Dục xong, thư ký Tôn cũng bị mời đi để phối hợp điều tra.
Cho nên, cô cảm thấy tinh thần của bản thân đúng là có chút ngẩn ngơ lơ đãng rồi!
Sáng ngày hôm sau, hai mắt cô nhìn như gấu trúc đi lên lớp, Kỷ Sênh hỏi cô có phải lo lắng chuyện Bắc Minh Dục quá mà mất ngủ. Lương Nặc gật đầu, sau đó Kỷ Sênh nói sẽ nghĩ cách để giúp cô đi thăm Bắc Minh Dục.
Lương Nặc lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, bây giờ tinh thần tớ kém, nhìn lại thế này, chắc chắn thiếu gia không muốn gặp tới đâu.”
Cô cũng sợ Bắc Minh Dục ở trong đó sẽ gặp phải chuyện gì không hay.
Nói vậy cô tự nghĩ rằng, không có tin tức gì lại chính là tin tốt cũng nên, đành nghĩ vậy an ủi bản thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

