Lương Nặc mặc một chiếc áo len cao cổ dày tới trường, Kỷ Sênh với tay vờ ngó vào cổ cô cười cười trêu ghẹo: “Mặc kín cổng cao tường thế làm gì vậy? nào nào, để xem nào, xem xem ông chủ Bắc Minh của chúng ta đã để lại bao nhiêu vêt tích trên người Nặc Nặc?”
Lương Nặc xuống tầng đi lấy đồ, bên cạnh đồ mua trên mạng, cô còn cầm trên tay một bó hồng lớn tướng màu đỏ đi lên, Kỷ Sênh và Liễu Tiêu Hàn đều tròn xoe mắt tò mò: “Ồ. Xem ra chuyện tình cảm dạo này được lộc thế? Nói nhanh! Ai tặng cậu?”
“Tớ cũng không biết, còn chưa nhìn thiệp!”
“Là ông chủ của Bắc Minh?”
“Chắc không phải đâu.” Lương Nặc lắc đầu, trước đây anh từng tặng cô hoa hướng dương, chắc sẽ không tặng hoa hồng đỏ thế này đâu.
Nhắc tới hoa hướng dương, cũng không biết những chậu anh tặng có còn sống không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

