“Lúc nào cũng thấy buồn ngủ?” Bắc Minh Dục thắc mắc: “Có thấy tăng cân không? Hay thấy có phản ứng gì bất thường không?”
Lương Nặc lắc lắc đầu, cắn cắn môi nói: “Kể từ khi anh đi Hàn Quốc, phu nhân ngày nào cũng nhìn chằm chằm cái bụng của tôi, còn nói sao không thấy béo lên hay không thấy bụng đâu....thuốc an thai bác sỹ cắt lần này còn đắng hơn cả những lần trước....ngày nào tôi cũng bắt buộc phải uống....”
Ánh mắt Bắc Minh Dục thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, mới đầu anh cứ tưởng cô làm sao, lại nói với giọng đùa cợt: “Nói như vậy có nghĩa là tôi ở nhà tốt hơn là đi nhỉ?”
“....Ừm.” Lương Nặc trả lời cụt lủn, rồi hỏi: “Vậy khi nào anh mới giải quyết xong công việc bên đó để về nhà?”
“Nhớ tôi lắm à?”
“Tôi...ai thèm nhớ anh chứ! Tôi chỉ là không muốn sự chú ý của phu nhân ngày nào cũng dồn hết vào tôi, nếu như anh về thì Cô nhất định sẽ dành thời gian quan tâm anh, như vậy thì tôi cũng không bị giám sát chặt thế này nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)