“Cô lại còn không biết tính mày?” Bắc Minh phu nhân lườm anh một cái, nói: “Cứ bận một cái là quên hết mọi chuyện khác, thức đêm làm thêm là chuyện thường, con nói xem, bên cạnh không có ai chăm sóc thì làm thế nào?”
Lương Nặc cúi đầu xuống và cơm, coi như không nghe thấy gì cả.
Bắc Minh Dục liếc nhìn Lương Nặc rồi nói với giọng đùa cợt: “Con gái Hàn Quốc nhiều mà lại xinh như thế, chọn bừa lấy một em giữ bên mình là có người chăm sóc rồi! Cô à, cô yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt bản thân mình, cô đừng nói như kiểu con là đứa trẻ ba tuổi thế! ”
Bắc Minh phu nhân liếc nhìn Lương Nặc, thấy cô không hề có phản ứng gì, bà ta liền nói với Bắc Minh Dục: “Tôi không biết anh ở ngoài làm gì, có phụ nữ hay không có phụ nữ, tất cả những việc đấy tôi không quản, có điều, tôi cảnh cáo anh đừng có để tình trạng bồ nhí tìm đến tận cửa làm loạn, nếu đứa cháu tôi ở trong bụng Nặc Nặc mà có vấn đề gì thì xem tôi xử lý anh thế nào.”
Tay Lương Nặc và cơm bỗng nhiên chậm chậm lại, nhưng đợi một lúc vẫn không nghe thấy Bắc Minh Dục thanh minh hay phản bác gì về việc anh sẽ không tìm tới người phụ nữ khác. Cho dù trong lòng cô vẫn biết anh không thích phụ nữ, cũng sẽ không tìm đến phụ nữ nhưng không hiểu sao cô vẫn thấy không vui chút nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

