“Các người là ai?”
Hai kẻ đeo băng đỏ thấy người này lạ mặt, nhưng khí thế trên người anh lại không thể coi thường, nên khi đối mặt cũng dè chừng thêm vài phần.
Lục Tĩnh Xuyên vừa về nhà dì làm chút việc, lại quay lại tìm Bạch Linh Lung. Nghe y tá nói cô đã ra ngoài mua đồ, anh liền đứng đợi ở bệnh viện.
Hai kẻ này rõ ràng là do Bạch Kiến Nhân sai tới, gã ta ngoài sáng không được liền giở trò đâm lén. Lục Tĩnh Xuyên chẳng thèm để ý đến hai kẻ đó, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Linh Lung, chuyện nhà em không phải chuyện gia đình bình thường. Anh thấy cha em cũng chẳng phải loại hiền lành gì, trong mắt ông ta vốn không có đứa con gái là em. Nếu em muốn bảo đảm an toàn cho bản thân, tốt nhất bây giờ hãy đến cục công an một chuyến.”
“Được, em cất đồ xong sẽ qua đó.”
Bạch Linh Lung cười ngọt ngào với anh, nhưng khi quay sang hai kẻ bên cạnh lại đổi hẳn sang một biểu cảm hoàn toàn khác, cực kỳ lạnh lùng: “Về bảo với Bạch Kiến Nhân, tôi không dùng mấy thủ đoạn hèn hạ như cái loại chó cặn bã nhà ông ta, tôi quang minh chính đại đối đầu với ông ta. Bây giờ tôi sẽ đi tìm lãnh đạo, cái mũ ông ta chụp lên đầu tôi, bảo ông ta tự mình mang đến mà đội.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi thẳng.
Hai kẻ kia thấy Bạch Linh Lung có chỗ dựa, linh cảm chuyện chẳng lành, cũng không lãng phí thời gian ở đây nữa, vội vàng chạy về báo cáo.
Thấy bọn chúng đi rồi, Bạch Linh Lung mới nói chuyện với Lục Tĩnh Xuyên: “Sao anh lại tới đây nữa?”
“Đón vợ tương lai của anh đi ăn cơm.”
Lục Tĩnh Xuyên nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt sâu thẳm, nhân lúc cô còn đang ngơ ngác, anh đưa tay giật luôn cái giỏ trên tay cô.
Bạch Linh Lung: “... Cái đó, tôi nói này Lục phó đoàn trưởng, anh vẫn chưa bình tĩnh lại sao.”
Lục Tĩnh Xuyên không đáp lời cô, sải đôi chân dài bước về phía trước, đi thẳng đến phòng bệnh cô ở đêm qua, cất đồ cô vừa mua vào tủ, rồi quay người kéo cô đi.
“Đi đâu?”
Sức lực của Bạch Linh Lung căn bản không phải là đối thủ của anh, bị anh xách đi như xách một con gà con.
“Đi gặp lãnh đạo cục công an.” Lục Tĩnh Xuyên vừa kéo cô vừa đi.
“Tôi tự đi, anh buông tôi ra.”
Lục Tĩnh Xuyên cũng không muốn người ngoài dị nghị, buông tay ra, hai người kẻ trước người sau bước ra cửa, anh bảo: “Đi theo anh.”
Bạch Linh Lung không biết vị trí của cục công an, nghĩ bụng chắc anh biết nên cũng không hỏi nhiều, sải bước bám sát theo anh.
Khi đi đến bên ngoài khu tập thể cách nơi ở của Bạch Kiến Nhân không xa, Bạch Linh Lung dừng bước: “Lục phó đoàn trưởng, đây là khu tập thể cán bộ mà, đến đây làm gì?”
“Gặp lãnh đạo, không nhất thiết cứ phải đến văn phòng.”
Câu này của anh nói không sai, rất có lý, chỉ là Bạch Linh Lung cứ thấy có gì đó sai sai. Nhưng biết chắc anh sẽ không hại mình, cô lại tiếp tục bước đi.
Đi đến trước cửa một căn nhà nhỏ hai tầng, trong đầu Bạch Linh Lung chợt lóe lên một suy nghĩ, cô đột ngột dừng bước, hỏi một câu: “Lục Tĩnh Xuyên, dì của anh là lãnh đạo cục công an sao? Không lẽ anh định đưa tôi đến gặp bà ấy đấy chứ?”
“Thông minh!”
Khóe môi Lục Tĩnh Xuyên khẽ nhếch lên.
Bạch Linh Lung: “... Thông minh cái đầu anh chứ, sao vừa nãy anh không nói trước với tôi?”
Thấy hai mắt cô trợn tròn, trông như một con mèo xù lông, ý cười trong mắt Lục Tĩnh Xuyên càng sâu hơn: “Nói trước với bây giờ mới nói, có gì khác nhau sao?”
“Đương nhiên là khác rồi.”
Bạch Linh Lung nghiến răng ken két, hai tay dang ra: “Tôi đi tay không đến đây, chẳng có chút chuẩn bị nào, vô cùng thất lễ.”
“Em đến để bàn việc công, mang quà cáp đến ảnh hưởng không tốt.” Lục Tĩnh Xuyên đã tìm sẵn lý do cho cô.
Bạch Linh Lung: “...”
Anh nói hình như cũng đúng.
“Đi thôi.”
Lục Tĩnh Xuyên đẩy cổng sân, để cô vào trước.
Đã đến nước này rồi, Bạch Linh Lung cũng chỉ đành nghe theo sự sắp xếp của anh, tự nhiên bước theo sau anh vào nhà.
Tống Thao đang ngồi gói sủi cảo trong phòng khách, thấy anh họ dẫn Bạch Linh Lung đến, cậu cười với cô, rồi gọi vọng vào trong nhà: “Bố, mẹ, Tiểu Bạch đến rồi.”
Bạch Linh Lung: “...”
Gọi cái gì không gọi, cứ nhất quyết gọi cô là Tiểu Bạch!
Sự chú ý của Lục Tĩnh Xuyên đều đặt trên người cô, thấy em họ gọi cô là “Tiểu Bạch”, khóe miệng cô giật giật hai cái, ánh mắt anh ngậm cười: “Tống Thao lớn tuổi hơn em, gọi Tiểu Bạch chắc không có vấn đề gì chứ.”
Bạch Linh Lung vô cùng bài xích cái tên này, biểu cảm có phần vặn vẹo, nói với Tống Thao: “Trường học của mẹ tôi có nuôi một con chó cỏ, tôi đặt tên cho nó là Tiểu Bạch.”
Tống Thao sững sờ, sau đó cười phá lên “ha ha”.
Lục Tĩnh Xuyên lúc này cũng không nhịn được, khóe miệng giật giật, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ ngượng ngùng.
Chu Lan Bình từ trong bếp bước ra, vừa vặn nghe thấy lời cô nói, cười lườm con trai một cái: “Con với Linh Lung trạc tuổi nhau, hoặc là gọi đồng chí Bạch, hoặc là gọi Linh Lung, đừng có gọi Tiểu Bạch gì đó.”
Nói xong, bà chào đón khách: “Linh Lung, vào đây cháu, mau ngồi đi.”
“Bác gái, cháu mạo muội đến thăm, làm phiền gia đình rồi ạ.” Bạch Linh Lung lịch sự xin lỗi trước.
Cô vừa dứt lời, một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen từ trong nhà bước ra, gương mặt có năm sáu phần giống Tống Thao, toát lên khí chất quan chức. Bạch Linh Lung vội vàng chào hỏi: “Cháu chào bác trai ạ.”
“Chào đồng chí Bạch Linh Lung, mời ngồi.” Tống Kim Nghiêu nở nụ cười hiền hòa.
“Cháu cảm ơn ạ.”
Bạch Linh Lung lễ phép chu đáo, đợi người lớn trong nhà ngồi xuống, cô mới đi đến ghế khách ngồi xuống.
Chu Lan Bình pha trà cho cô, Bạch Linh Lung đứng dậy hai tay nhận lấy chén trà, mỉm cười cảm ơn: “Cháu cảm ơn bác gái.”
“Cái con bé này, không cần phải khách sáo thế đâu, nhà bác không có nhiều quy củ lễ nghi thế, cứ tự nhiên đi.”
Chu Lan Bình có để ý đến lời nói cử chỉ của cô, lễ phép chu đáo, biểu hiện phóng khoáng tự nhiên, được mẹ dạy dỗ rất tốt, chẳng giống một đứa trẻ lớn lên ở nông thôn chút nào.
Lục Tĩnh Xuyên ngồi xuống bên cạnh cô, mở lời trước: “Dì, vừa nãy có hai người của Hội cách mạng đến tìm Linh Lung gây rắc rối, đoán chừng là do cha cô ấy sai đến.”
“Hửm?”
Nụ cười trên mặt Chu Lan Bình thu lại, bà ngồi xuống sô pha, nhìn sang Bạch Linh Lung: “Linh Lung, cha cháu làm ở đơn vị nào?”
“Cháu ngay cả đơn vị công tác của cha ruột cũng không rõ sao?” Tống Kim Nghiêu hơi kinh ngạc.
Bạch Linh Lung lắc đầu, nói thật: “Hai mẹ con cháu chưa bao giờ hỏi chuyện của ông ta, ông ta chuyển lên thành phố làm việc cũng chưa từng nói với chúng cháu. Ông ta làm việc ở đây hai năm rồi chúng cháu mới biết, mà cũng là do lão kiền bà ở nhà lén lút khoe khoang với họ hàng mới biết được. Cho dù biết rồi, chúng cháu cũng chưa từng hỏi ông ta chuyện công việc, cũng chưa bao giờ đòi tiền ông ta. Lễ tết ông ta về một chuyến cũng hầu như chẳng trò chuyện gì, tóm lại người này có cũng như không.”
Tống Thao lúc này xúm lại, vẻ mặt tò mò: “Vậy sao cô biết cha cô có vấn đề tác phong ở bên ngoài?”
“Hai mẹ con tôi ở dưới quê chưa từng gây ra bất cứ rắc rối nào cho ông ta, mẹ tôi cũng chưa từng đòi ông ta một đồng sinh hoạt phí nào. Đám rác rưởi nhà họ Bạch lười biếng ham ăn, mọi việc nhà việc đồng áng đều do hai mẹ con tôi làm.”
“Một người làm vừa đỡ lo vừa không gây chuyện lại còn kiếm ra tiền như vậy, đột nhiên lại không cần nữa, còn không có bất kỳ lý do gì mà muốn đuổi chúng tôi đi, nóng lòng muốn vứt bỏ chúng tôi, ngoài việc bên ngoài đã câu kết được với người phụ nữ có thể giúp đỡ ông ta ra, tôi thực sự không nghĩ ra lý do nào khác.”
“Ngoài ra, miệng ông ta kín như bưng không hé nửa lời với chúng tôi, nhưng đã thú nhận với hai lão già kia rồi.”
“Lão kiền bà là một kẻ không biết xấu hổ, mấy hôm trước đã tìm mẹ tôi nói chuyện riêng, lời trong lời ngoài đều ám chỉ ý đó, chính là uy hiếp mẹ tôi ngoan ngoãn ly hôn, đừng cản trở ông ta, đừng cản trở nhà họ Bạch bọn họ bay cao bay xa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)