Lần đầu làm chuyện “trộm cắp” đột nhập vào nhà, chưa có kinh nghiệm, Bạch Linh Lung cẩn thận lục lọi trong phòng vài vòng. Khoảng mười phút sau, cô mới tìm thấy chỗ giấu tiền sau tấm ván đầu giường.
Trong cái hốc to bằng nửa viên gạch xi măng giấu không ít đồ, gồm hai chiếc hộp sắt tây một lớn một nhỏ, cùng một thứ được bọc kín bằng nhiều lớp giấy báo. Cả ba món đều nặng trĩu.
Bạch Linh Lung nhanh chóng mở hai chiếc hộp ra. Hộp lớn đựng toàn trang sức danh giá, trong đó có một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy trong suốt, một đôi vòng tay vàng chế tác thô sơ nhưng khá nặng, hai chuỗi hạt mã não, hai thỏi vàng lớn, cùng sáu bảy thỏi vàng nhỏ.
Nguồn gốc của những thứ này, Bạch Linh Lung dùng ngón chân cũng đoán ra được. Chắc chắn là do gã lén lút vơ vét, cất giấu từ thời đi đấu tố địa chủ, đánh đổ tư bản trước đây.
Dù sao đây cũng toàn là đồ không thể để lộ ra ngoài, nên cô chẳng hề khách sáo mà vui vẻ nhận hết.
Chiếc hộp sắt tây nhỏ kia thì nhẹ hơn. Vừa mở ra xem, bên trong là sổ tiết kiệm của hợp tác xã tín dụng. Ánh mắt dừng lại ở con số, cô bĩu môi cười khẩy: “Một cán bộ cấp cao của xưởng quốc doanh mà tiền gửi lên tới hàng vạn, quả nhiên là con mọt bự chuyên đục khoét của công.”
Lấy hết!
Bạch Linh Lung tiếp tục thu đồ vào vòng tay không gian. Số tiền này lai lịch bất chính, cô không định chiếm làm của riêng nên lập tức đưa ra quyết định: “Sau này tìm được thời cơ thích hợp sẽ đem quyên góp toàn bộ.”
Trong hộp ngoài cuốn sổ tiết kiệm ra thì còn một tờ giấy chứng nhận nhà đất. Địa chỉ ghi trên đó không phải là căn hộ này, rất rõ ràng Bạch Kiến Nhân còn tậu thêm nhà ở nơi khác.
Cô vừa đến Đàm Thành, lạ nước lạ cái nên tạm thời chưa định đi điều tra căn nhà kia, cứ để tính sau vậy.
Cô nhét toàn bộ đồ đạc về lại trong hộp, ném thẳng vào không gian, sau đó bắt đầu kiểm tra cục giấy báo bên cạnh, miệng lẩm bẩm: “Đây chắc là một xấp tiền mặt nhỉ.”
Đúng như cô dự đoán, bọc bên trong là một xấp tiền được xếp ngay ngắn. Đếm kỹ lại, vừa đúng một ngàn đồng chẵn.
Xin nhận toàn bộ, không chừa lại một xu.
Vơ vét xong những thứ này, Bạch Linh Lung lại cẩn thận lục lọi quanh phòng thêm một vòng. Ở khe hở của tủ quần áo, cô tìm thấy một chiếc lọ thủy tinh màu nâu được giấu cực kỳ kín đáo. Trực giác mách bảo đây chẳng phải thứ tốt lành gì, cô liền tiện tay cuỗm đi luôn.
Lúc cô từ trong nhà đi ra, vừa vặn đụng trúng Bạch Kiến Nhân đang trở về.
Gã đã được cứu tỉnh, lúc này vẻ mặt vô cùng hoảng loạn. Phía sau gã còn có mấy người đàn ông đi theo, ai nấy đều cau mày, mặt mày đầy vẻ lo âu.
Phòng 309 nằm ở trong cùng của tầng này, cầu thang đi xuống lại nằm ở vị trí chính giữa. Bạch Linh Lung muốn xuống lầu thì bắt buộc phải đi qua đó. Giờ Bạch Kiến Nhân đã về, người kéo tới lại đông, chặn kín mít cái hành lang chật hẹp, cô căn bản không có đường ra.
Bây giờ mở cửa trốn ngược vào nhà là chuyện không tưởng, Bạch Linh Lung đành phải cố gắng nép sát vào góc tường, trong lòng không ngừng cầu nguyện: “Mình tàng hình rồi, bọn họ không nhìn thấy mình đâu, ngàn vạn lần đừng có đụng trúng.”
Thế nhưng, lời cầu nguyện của cô còn chưa dứt, đám người ùa tới đã chen lấn dạt ra sát mép tường. Trong đó, một gã đàn ông lùn tịt, tròn vo vừa vặn đụng trúng chân cô, dọa cô sợ tới mức trừng tròn hai mắt.
Tuy nhiên, thấy gã đàn ông đè lên chân mình không hề phát hiện ra điều gì bất thường, dường như hoàn toàn không nhìn thấy cô, trái tim đang treo lơ lửng trên cổ họng của cô mới từ từ hạ xuống.
“Gã không cảm nhận được sao?”
Trong lòng Bạch Linh Lung nảy sinh suy đoán. Cô hít sâu một hơi, to gan cử động chân thử nghiệm.
Chân phải đang bị đè khẽ nhúc nhích, cô dùng chân phải đá vào chân đối phương. Ban đầu lực đá hơi nhẹ, thử một chút thấy gã không có phản ứng gì, cô liền tăng thêm sức, đá liên tiếp hai cái.
Nhìn thấy con chó cặn bã này tức muốn hộc máu, cục tức trong lòng Bạch Linh Lung lập tức tan biến. Thấy gã đòi báo công an, cô cười khẩy một tiếng, sau đó cũng nhanh chóng rời đi, quay trở về bệnh viện.
Hôm nay cô chắc chắn sẽ là một trong những đối tượng bị điều tra.
Bạch Kiến Nhân lúc này tức đến mức não sắp nổ tung. Nghĩ đến những thứ bị mất, cả người gã run bần bật, sống lưng lạnh toát.
Xong rồi! Xong rồi! Tiêu đời thật rồi!
Lúc này gã hoảng loạn tột độ. Cuốn sổ bí mật quan trọng nhất đã mất, thứ này mà rơi vào tay lãnh đạo hoặc đối thủ cạnh tranh thì bao nhiêu nỗ lực những năm qua của gã coi như đổ sông đổ bể.
Ngoài ra, tiền tiết kiệm tích cóp hơn mười năm trời cũng không cánh mà bay. Đối với kẻ coi tiền như mạng như gã mà nói, chuyện này chẳng khác nào hung hăng đâm gã thêm một nhát dao.
Bạch Kiến Nhân ép bản thân phải bình tĩnh lại. Một loạt bóng người lóe lên trong đầu gã, người cuối cùng chính là Bạch Linh Lung.
Nhưng gã nhanh chóng lắc đầu phủ nhận: “Nó không có khả năng lớn đến thế, nó cũng chẳng biết chỗ ở của mình. Nó có động cơ, nhưng không thể ra tay nhanh như vậy được, bây giờ chắc nó đang ở bệnh viện.”
Mặc dù đoán không phải là cô, nhưng Bạch Kiến Nhân cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này để dạy dỗ cô một trận.
Bạch Linh Lung đi ngang qua cửa hàng bách hóa, mua vài món đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, lại ghé bưu điện ven đường mua một xấp báo. Cô vừa xem báo vừa thong thả đi bộ về bệnh viện.
“Cô là Bạch Linh Lung?”
Bạch Linh Lung vừa bước đến cổng bệnh viện thì bị hai tên đeo băng đỏ cản lại. Cô liếc nhìn bọn họ một cái: “Là tôi, có chuyện gì?”
“Có việc cần cô hỗ trợ điều tra, đi theo chúng tôi một chuyến.” Đối phương vừa xông lên đã định kéo tay cô.
Bạch Linh Lung hất phăng tay gã ra, lớn tiếng quát: “Đúng là đồ cặn bã quỷ kế đa đoan, vừa mới mất mặt ở đây xong, giờ đã phái các người tới cố tình kiếm chuyện với tôi. Tôi nói cho các người biết, tôi không phải đứa trẻ lên ba mà để các người tùy ý lừa gạt. Cho dù tôi có làm sai hay phạm tội thì cũng là do cục công an tới điều tra, các người lấy đâu ra quyền đó.”
Cô thừa biết chỗ dựa phía sau con chó cặn bã kia là người của Hội cách mạng. Nếu không, với năng lực của gã thì làm sao có cửa được điều lên xưởng quốc doanh trên thành phố làm việc.
Bây giờ bản thân không dám ló mặt ra, lại sai khiến đám người này tới kiếm chuyện trả thù, thật coi cô bị mù chắc.
“Cô có đi hay không?” Tên cầm đầu u ám nhìn cô.
“Sao, còn muốn đe dọa tôi à?”
Bạch Linh Lung cười khẩy một tiếng, không chút khách sáo nói: “Các người cút về nói với ông ta, bớt giở âm mưu quỷ kế với tôi đi, khôn hồn thì mang tiền tới đây trả. Nếu tôi và mẹ tôi mà có mệnh hệ gì, hai cái mạng này nhất định sẽ kéo ông ta cùng xuống địa ngục.”
Nói xong, cô phớt lờ hai khuôn mặt đang xám xịt kia, ném cho bọn chúng một ánh mắt khinh bỉ rồi xách đồ đi thẳng vào bệnh viện.
Trong tay cô đang xách một chiếc giỏ đan, bên trong đựng một chiếc chậu rửa mặt, kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt, xà phòng, cùng một hộp cơm bằng nhôm. Trên tay cô còn cầm thêm mấy tờ báo.
Chỉ liếc mắt một cái là nhìn rõ toàn bộ đồ đạc. Hai tên đeo băng đỏ xác nhận xong liền đưa mắt nhìn nhau. Tên vừa lên tiếng lúc nãy lại bước tới cản cô lại, chất vấn: “Cô vừa đi đâu về?”
“Liên quan gì tới anh?” Bạch Linh Lung ngu gì mà trả lời thành thật.
“Bạch Linh Lung, nếu cô không thành thật phối hợp trả lời thì đừng trách chúng tôi dùng biện pháp mạnh.” Đối phương đe dọa.
“Sao nào, bây giờ dưới sự quản lý của Hội cách mạng các người, dân đen chúng tôi đã không còn quyền tự do cá nhân nữa à? Ra ngoài đi dạo phố cũng phải báo cáo hành tung với các người sao?” Bạch Linh Lung chẳng hề e sợ, vẻ mặt kiêu ngạo đối đầu với gã.
“Bạch Linh Lung, tư tưởng của cô có vấn đề rồi, cần phải bị trừng phạt và giáo dục đàng hoàng. Khôn hồn thì đi theo chúng tôi, còn dám nói hươu nói vượn thì đừng trách tôi.”
“Cán bộ Hội cách mạng Đàm Thành oai phong thật đấy, hôm nay đúng là khiến người ta được mở mang tầm mắt.”
Từ trong bệnh viện, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên. Ngay sau đó, một người đàn ông với vóc dáng cao lớn, thẳng tắp sải bước đi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)