“Cứu mạng! Vì sao đại thần lại biết nhiều như vậy?”
"Thật sự bái phục."
"Đáng yêu quá, ta không chịu nổi. Thành khẩn xin số liệu điêu khắc của đại lão được không? Chẳng biết có mô phỏng lại được không nữa.”
“Hình như cái này là lồng ghép quảng cáo, chắc không mở số liệu đâu.”
“Dù biết là quảng cáo nhưng ta vẫn cứ thích. Mẹ nó, trái tim bé nhỏ của ta không chịu nổi mấy thứ đáng yêu.”
“Này tổ chương trình có nghe thấy không? Ngày mai ta muốn nhìn thấy những thứ đáng yêu này trong trung tâm thương mại.”
“Ví tiền đã chuẩn bị sẵn sàng, tổ chương trình đừng làm ta thất vọng.”
“Đạo diễn, ngài nói xem phải trả lời khán giả như thế nào?”
Sự nhiệt tình của khán giả khó dập tắt được, bọn họ đã bị tượng gỗ của Trang Sinh Hiểu Mộng mê hoặc, không mua không chịu được.
Nhưng điều quan trọng chính là, tổ chương trình của bọn họ thật sự không bắt Trang Sinh Hiểu Mộng tiếp thị sản phẩm, đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn.
Đạo diễn đau đầu: "Cứ nói tổ làm chương trình chúng ta không có bản quyền, để bọn họ tự đi hỏi vị công chúa nhỏ kia.”
Trang Sinh Hiểu Mộng vừa điêu khắc xong mấy bức tượng gỗ trang trí thì thời gian ăn trưa cũng đến.
Cô nhàn nhã nấu canh rau, nấu xong canh rau lại chuẩn bị thức ăn cho heo. Vô tư không biết có bao nhiêu người trông ngóng nhìn cô đổ thức ăn cho heo nóng hổi thơm ngào ngạt vào trong máng lợn, thèm đến mức hận không thể xuất hiện trong chuồng heo.
Khán giả không thưởng thức được mỹ thực, cũng không mua được tượng gỗ chỉ có thể nhìn mà than thở: "Mẹ Hiểu Mộng của con, xin mẹ mở tương tác thời gian thực đi. Con chỉ muốn nếm một miếng canh và thịt nướng, chỉ một miếng thôi. Xin mẹ đấy, đứa nhỏ sắp chết đói rồi.”
“Ta không tham lam, để ta sờ đuôi chú cáo nhỏ một chút là được, cơn nghiện cáo của ta phát tác rồi.”
“Rốt cuộc nên làm như thế nào mới có thể khiến đại thần chú ý tới chúng ta?”
“Bực quá, hoàn toàn không để ý tới chúng ta!”
Lâm Minh Phong trốn ống kính của camera, thuần thục đổi sang acc phụ tiến vào phòng phát sóng trực tiếp của Trang Sinh Hiểu Mộng. Trang Sinh Hiểu Mộng đang nấu canh, nhưng dù khán giả cầu xin cỡ nào thì cô cũng không mở tương tác thực. Vì thế khơi dậy khẩu vị của khán giả, giữ vững được nhiệt độ siêu cao.
Cùng nấu canh, nhưng cô chơi gian không để mùi vị chân thật lộ ra lừa gạt vô số fan ngốc nghếch. Lâm Minh Phong càng nhìn, trong lòng càng cảm thấy tự tin, lần này hắn sẽ không phạm sai lầm nữa.
Cho heo ăn xong như thường lệ, Trang Sinh Hiểu Mộng trở lại phòng, gỡ vải đã dệt xong xuống, thúc giục cơ quan tiếp tục.
Vải vóc do sợi tơ tự nhiên dệt thành mềm mại dẻo dai, chạm vào rất thoải mái. Camera hướng theo tầm mắt của Trang Sinh Hiểu Mộng quay cận cảnh thớ vải, khiến nó chiếm trọn màn ảnh.
Chất lượng vải này cao hơn vải cao cấp trên thị trường rất nhiều. Màu trắng bạc trong suốt, hiện ra vầng sáng dịu dàng dưới ánh sáng tự nhiên. Nếu dùng để may thành quần áo không biết sẽ tạo nên hiệu ứng đẹp mắt cỡ nào. Kể từ khi nó được gỡ xuống, khán giả đã không thể rời mắt khỏi nó.
Trang Sinh Hiểu Mộng dùng hành động thực tế thay đổi nhận thức trước đây của bọn họ đối với tơ Phược kén trùng. Từ tơ độc ai ai cũng phải tránh xa, biến thành thứ vải thượng hạng khiến người ta yêu thích không nỡ rời tay, quả thực đây là chuyện quá thần kỳ có thể so với ảo thuật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

