Khán giả ở khoang mô phỏng vô cùng chờ mong mở nút chia sẻ, sau đó đồng loạt thay đổi sắc mặt.
"Oẹ." Mùi vị khó ngửi phối hợp với nguyên liệu nhiều hương vị tạo thành một món ăn ghê rợn, khiến dạ dày người ta nhộn nhạo.
“Quá khó ăn.”
"Mùi vị khủng khiếp, thậm chí chưa ăn đã biết dở rồi.”
Tiếng oán than dậy đất của khán giả, tràn ngập khu bình luận. Đám fan thấy tình hình căng thẳng, nhanh trí nói đỡ cho hắn: “Anh trai nhà chúng ta dựa vào công thức mà làm, chắc chắn là nguyên liệu nấu ăn có vấn đề, anh trai dùng thịt thú biến dị, không phải thịt bình thường đâu.”
"Trang Sinh Hiểu Mộng cũng dùng thịt thú biến dị làm thịt nướng. Nhưng cô ấy có thể làm ra món ăn ngon như vậy, đại thần không hổ danh là đại thần mà.”
“Đi thôi, chẳng có gì hay cả, lừa đảo.”
“Quả nhiên nấu nướng cổ truyền chính là cổ pháp, không phải người bình thường nào cũng có thể làm được.”
Chờ Lâm Minh Phong súc miệng xong trở về, khán giả đã đi gần hết dù các fan của hắn vẫn đang giải thích trong vô vọng.
Nước canh trong nồi sôi ùng ục bốc lên khí nóng, Lâm Minh suýt chút nữa cắn môi bật máu.
“Mẹ nó.” Là hắn sơ suất, chẳng trách Trang Sinh Hiểu Mộng không dám tương tác thời gian thực, thì ra là mùi vị có vấn đề.
Sau khi được được sửa chữa khẩn cấp, phòng phát sóng trực tiếp của Trang Sinh Hiểu Mộng đã được khôi phục thành công.
Khán giả chạy trốn khỏi phòng phát sóng trực tiếp của Lâm Minh Phong đều bàn luận về chuyện lúc nãy, trong lòng sợ hãi không thôi.
"Ta còn tưởng rằng mùi vị ngon lắm chứ, ghê tởm quá đi. Đây mà là thức ăn sao? Nếu ăn được ta đâu có nôn oẹ.”
“Mẹ ơi, vậy mà ta còn tốn công chờ đợi canh xương heo của hắn.
“Quay về phòng trực tuyến của đại lão gột rửa tâm hồn thôi.”
“Bị tổn thương nghiêm trọng rồi, đầu lưỡi bị thương. Cần chị Hiểu Mộng tự tay làm thịt nướng mới có thể khoẻ lại.”
“Quỷ kế đa đoan!”
Lúc này Trang Sinh Hiểu Mộng đã ăn xong điểm tâm, đang bận rộn chuyện khác. Tiếp tục chuyện tối hôm qua, dệt vải. Nhưng cô không tự tay dệt nữa, trước máy dệt vải đặt một cơ quan làm bằng gỗ. Trang Sinh Hiểu Mộng chỉ ấn vào mấy chỗ, cỗ máy kia tự động vận chuyển, lặp lại động tác dệt vải theo quy luật.
"Là thuật cơ quan cổ đại." Hạ Trường Minh tự tin gõ chữ: “Thuật cơ quan cổ đại phát triển rất cao, dựa vào kết cấu mộng gỗ đơn và kép để chế tác cơ quan, chỉ tiếc thất truyền đã lâu, các cơ quan bằng gỗ rất khó để bảo tồn…”
Khán giả càng thêm kính nể Trang Sinh Hiểu Mộng, thì ra thuật cơ quan thần kỳ thật sự tồn tại. Không chỉ tồn tại trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình Tinh tế.
Nhưng thuật cơ quan trong các bộ phim đều có sát thương kinh người, trong tay Trang Sinh Hiểu Mộng chỉ là công cụ dùng để dệt vải.
“Giết gà lại dùng dao mổ trâu.” Hạ Trường Minh cảm thán.
Đại thần đúng là đại thần, có lẽ thuật cơ quan này đối với cô mà nói không đáng nhắc tới.
Dùng linh lực thúc đẩy công cụ dệt vải, Trang Sinh Hiểu Mộng may đống lông thú còn lại thành nệm và chăn. Giường được đóng hoàn toàn từ gỗ, chỉ một chốc đã xong ngay. Sau khi trải đệm lên, rốt cuộc cô cũng có một cái giường lớn mềm mại, kh không cần ngủ trên sàn nhà khiến cả người đau nhức nữa.
Căn nhà gỗ vốn trống rỗng cũng có thêm vài phần ấm áp, trong lòng Trang Sinh Hiểu cảm thấy chưa đủ vẫn muốn sắp xếp thêm vài thứ. Trong lúc đợi vải dệt xong, cô lại điêu khắc gỗ thành mấy món đồ trang trí tinh xảo.
Cáo chín đuôi lông nhung, rồng nhỏ bay lượn uyển chuyển, phượng hoàng tung cánh muốn bay. Con nào con nấy đều rất sống động, vô cùng đáng yêu khiến khán giả ôm ngực thét chói tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
