Diệp Đình rũ mắt, ánh mắt nguy hiểm nhìn cô, đôi mắt như nổi lên gió bão: “Không có hứng thú với tôi lại có hứng thú với đám thiếu gia kia hả?”
Lăng Vi quật cường hất cằm, đôi mắt bốc lửa nhìn vào mắt anh.
Cô hừ một tiếng nói: “Tôi hứng thú với ai liên quan gì tới anh? Anh cũng không phải là ba tôi.”
Diệp Đình dùng sức hung hăng giữ cằm cô: “Tôi không phải là ba em nhưng em đang ở trong nhà tôi, tôi bảo vệ em chu toàn, tôi chính là người giám hộ của em.”
Ba chữ người giám hộ anh nói rất nhấn mạnh, Lăng Vi chấn động.
Từ 10 tuổi cô đã là cô nhi, chú ngồi tù, người giám hộ là cái gì cô đã quên, lâu ngày.. hoàn toàn không còn cảm giác. Dù làm chuyện gì, đối mặt với ai, không ai quyết định thay cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
