Cố Khê lạnh mặt, vô cùng mất kiên nhẫn nhìn sang.
Hệ thống lập tức héo rũ như cọng rau, mặc cho Giang Tiểu Nhiễm gọi thế nào, nó cũng giả chết không chịu lên tiếng.
Giang Tiểu Nhiễm: “……”
Nàng nghiến răng nói: “Có thể để ta tự vẽ một khuôn mặt trước, sau đó chúng ta lại bàn tiếp được không?”
[Ta và ký chủ đã trói định, không đưa đi được.]
Tuy ngoài miệng nói vậy, hệ thống vẫn ngoan ngoãn biến ra một chiếc gương. Một bên là chiếc bàn nhỏ, ngoài bút mực còn có cả hộp phấn má mà hai người vừa mua lúc nãy, mặc dù chẳng trả tiền.
“Ta còn tưởng đã vứt ở khách điếm rồi.”
[Những vật có kích thước nhỏ có thể cất vào không gian của ta, nhưng đồ quá lớn thì không có cách nào.]
Không biết là vì chuyện vừa rồi giả chết nên muốn lập công chuộc tội hay muốn thể hiện uy nghiêm của một pháp khí trước mặt Tiên Quân papa, hệ thống biến ra một chiếc gương lớn vô cùng tinh xảo. Mặt sau mô phỏng hoa văn hải thú và quả nho trên gương đồng, toàn thân ánh lên màu bạc lấp lánh, bên ngoài còn quấn từng vòng dây nho, xen lẫn những chùm quả trĩu xuống.
Giang Tiểu Nhiễm rút cây trâm ngọc xuống, mái tóc dài lập tức xõa tung như tổ quạ. Nàng dùng tay sờ soạn vuốt lại cho ngay ngắn, “Ngươi nói xem, sao ngươi không tiện tay biến luôn một cái lược ra?”
[…… Tay đâu?]
“Tiểu Thống, ngươi chính là tay của trẫm.”
Trong căn phòng gỗ cũ nát, vừa bẩn thỉu vừa âm u, chiếc gương bạc lại sáng trong như ánh trăng, soi rõ trước mặt một nữ tử khoác trên người bộ huyết y loang lổ. Nàng cầm bút, tỉ mỉ và kiên nhẫn phác họa từng đường nét trên gương mặt.
Rõ ràng trông nàng giống một yêu quái bò ra từ giữa đống xương trắng, nhưng động tác lại dịu dàng như một thiếu nữ yểu điệu. Từng cử chỉ chẳng giống đang ở nơi hoang vu với căn phòng đổ nát, mà tựa như đang ngồi trong khuê phòng lầu son.
Khung cảnh ấy vừa mâu thuẫn vừa quỷ dị, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Mày lá liễu, mắt đào hoa. Nàng nhìn vào gương, hơi nheo mắt, sau đó chấm nhẹ một điểm nơi khóe mắt. Một nốt lệ chí như giọt nước mắt sắp rơi treo nơi đuôi mắt.
Phấn má đỏ thắm được điểm giữa mi tâm, tựa một nốt chu sa đỏ rực như máu.
Giang Tiểu Nhiễm nghiêng đầu sang trái rồi lại sang phải, cẩn thận đánh giá một lượt, trông có vẻ vô cùng hài lòng.
“Tiên Quân vốn định vẽ cho ta khuôn mặt thế nào?”
[Có mũi và miệng.]
(Sao ảnh cục súc dị ta)
Giang Tiểu Nhiễm nghiến răng.
Nàng từ trước đến nay không thích sống mũi quá thẳng. Bình thường khi trang điểm, phần tạo khối cho mũi nàng cũng đánh rất nhẹ. Tuy kiểu gương mặt mang nét lai đang rất thịnh hành, nhưng nàng vẫn thích vẻ cổ điển, thanh tú hơn.
Một chiếc mũi thanh tú, đầu mũi hơi hếch, vừa đáng yêu vừa tinh nghịch. Khóe miệng cong lên, tựa cười mà không phải cười. Giang Tiểu Nhiễm chọn màu phấn má đỏ chính, sau đó nhìn vào gương, nháy mắt đầy quyến rũ với chính mình.
Hệ thống: [Ký chủ đẹp đẹp đẹp!]
Sau khi có mặt, Giang Tiểu Nhiễm cảm thấy mình như được sống lại lần nữa. Nàng cười tủm tỉm, dựa vào chiếc gương, “Tiên Quân không ngại nói cho ta biết một lý do nhất định phải bắt ta trở về sao? Với thân phận như ngài, chắc hẳn không chỉ có mỗi một bức họa là ta.”
“Chỉ có một bức.”
Trong mắt Cố Khê thoáng qua một tia nghi hoặc khó nhận ra. Có khuôn mặt, khí thế của nàng quả nhiên hoàn toàn khác. Vừa rồi còn kêu la om sòm, lúc này đã bình tĩnh trở lại.
Giang Tiểu Nhiễm hỏi: “Bởi vì không có mặt?”
“Đúng vậy.”
Hai người lại lần nữa giằng co. Một người thoải mái dựa ở đó, một người thân hình cao ráo, đứng thẳng như cây tùng.
Giang Tiểu Nhiễm ngáp một cái, buồn ngủ đến mức nheo mắt, “Hôm nay ta vừa mới đến nơi này. Tiên Quân coi như thương tình, để ta đi đây đó xem thử một chút, sau đó bắt ta trở về cũng chưa muộn. Dù sao ta cũng đánh không lại ngươi. Ngươi xem, ngươi vừa tìm đã tìm được ta.”
Aiya? Hắn tìm nàng bằng cách nào nhỉ?
Giang Tiểu Nhiễm khẽ động tâm niệm. Trên người nàng cũng đâu có hệ thống GPS định vị.
“Trên người ngươi có Ngũ Sắc Mặc Tiên Khí. Quả thật ngươi đi đến đâu ta cũng có thể tìm được ngươi.”
“Tiểu Thống à, tra xem Ngũ Sắc Mặc là gì.”
Giang Tiểu Nhiễm âm thầm cầu cứu hệ thống, ngoài mặt lại chống cằm thở dài, “Cho nên, ta đã lùi một bước rất lớn rồi.”
Trời má! Đợi đến khi lão nương tích cóp đủ tiền, ta sẽ xuyên trở về. Ngươi thích ai thì mặc kệ ngươi!
Hệ thống: [!!! Ngũ Sắc Mặc là Thần Khí của Sử Quan mà! Ký chủ, chờ ta quét CT toàn thân cho ngài!!! Bíp…]
Hôi Tiểu Béo lặng lẽ bò xuống giường, lặng lẽ bò đến bên chân Cố Khê, sau đó ôm lấy chân hắn.
Giang Tiểu Nhiễm: “…… Béo đúng là kẻ mê trai can đảm nhất mà ta từng thấy. Một người đánh mười người mà cũng dám ôm.”
Khoảng chừng một phút sau, hệ thống đột nhiên hét lên: [Ký chủ! Trúng thưởng rồi! Trúng thưởng rồi! Ngài chính là bức họa được tạo thành từ Ngũ Sắc Mặc! Là Thần Khí đó!]
Giang Tiểu Nhiễm: “…… Không có mặt thì có ích gì!!!”
Sau một hồi im lặng, Cố Khê nói: “Ngươi đi cùng ta.”
Hệ thống: [A a a a! Lại trúng thưởng rồi! Ký chủ! Mau nói ngài đồng ý đi!]
Giang Tiểu Nhiễm đưa tay đỡ trán.
Sự chấp nhất của nàng đối với lý do này khiến Cố Khê cũng không thể không lùi một bước. Hắn giải thích: “Ngươi được tạo thành từ Ngũ Sắc Mặc. Một khi lưu lạc nơi thế gian, rất dễ bị những yêu quái khác hoặc người tu đạo làm hại.”
“Bọn họ hại ta làm gì?”
“Ăn ngươi có thể khiến tu vi tăng mạnh.”
“…… Ta đâu phải Đường Tăng.”
“Đường Tăng là ai?”
“Một vị hòa thượng. Ăn thịt hắn có thể đắc đạo thành tiên, trường sinh bất lão.”
“Ồ. Ngươi cũng gần giống vậy.”
Giang Tiểu Nhiễm: “……”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


