Giang Tiểu Nhiễm quỳ trên mặt đất soi gương suốt nửa ngày, vẫn không nghĩ ra mình nên làm gì.
Theo lẽ thường, hôm nay hẳn phải là một khởi đầu tốt đẹp, dựa vào Bàn Tay Vàng mà đại sát tứ phương. Nhưng cái hệ thống này rõ ràng chẳng thể xem là Bàn Tay Vàng. Mà cho dù có tính là Bàn Tay Vàng đi nữa thì nó còn “tế” hơn cả khoai que của McDonald's, có tác dụng quái gì chứ.
Nàng thầm mắng cái bảo hiểm của Tấn Giang hai trăm lần trong lòng.
“Thôi, vẫn nên ra ngoài xem thử trước đã... Ắc xì…!”
Giang Tiểu Nhiễm hắt xì đến lần thứ tám, thật sự không chịu nổi căn phòng rách nát này nữa.
[Điểm không tốt chính là cái mũi chính này đó nha ~] Hệ thống vẫn dùng giọng điệu manh manh đáng yêu như cũ.
Giang Tiểu Nhiễm run rẩy đứng dậy. Hai chân vừa mềm nhũn, nàng đã “bịch” một tiếng đập thẳng vào chiếc gương.
[A a a a a! Tấn Giang quy định ký chủ không được quấy rối hệ thống! Ký chủ xin hãy tự trọng!]
Hệ thống kêu la oai oái.
“Câm... miệng... Ta chỉ quỳ lâu quá nên chân bị tê thôi, không có hứng thú gì với ngươi...” Giang Tiểu Nhiễm nghiến răng nói.
Nàng dứt khoát bò cả người lên chiếc gương: “Để ta nghỉ một lát, ta đứng không nổi.”
[Bíp… quét thấy vật phẩm có thể sử dụng. Nhắc nhở thân thiện, ở dưới gầm giường nha ~]
Hệ thống vô cùng rộng lượng, nhẫn nhịn trước những động tác có phần quá mức thân mật của ký chủ.
Giang Tiểu Nhiễm mặt mày xám xịt quay lại lục lọi dưới gầm giường hồi lâu. Cuối cùng, ở tận trong cùng dưới giường, nàng sờ thấy một miếng bạc vụn.
“Coi như ngươi vẫn còn có chút tác dụng.”
Giang Tiểu Nhiễm bỏ miếng bạc vụn vào chiếc túi nhỏ bên hông.
Không thể không nói, tuy không có mặt nhưng y phục của nàng vẫn khá đẹp. Một thân bạch y trắng như tuyết, mặc lên người trông rất có khí chất. Trong tay áo còn có một chiếc khăn tay cỡ bàn tay.
Nàng lại soi gương một cái. Ôi… Trẫm đúng là xinh đẹp như hoa.
Giang Tiểu Nhiễm xinh đẹp như hoa: “Y!!!”
Bởi vì bò dưới gầm giường nửa ngày, bộ váy áo vốn trắng như tuyết trên người nàng đã dính chỗ đen chỗ xám, trên tóc còn vương cả mạng nhện.
Hệ thống lập tức bật nhạc nền:
[Tiểu lôi thôi, thật nha thật lôi thôi ~]
Tại sao lại yêu âm nhạc đến vậy chứ?!
Giang Tiểu Nhiễm thật sự không hiểu nổi Thế giới của Hệ thống!
Nàng phủi bụi trên người hồi lâu, sau đó tháo tóc xuống, định búi lại một lần nữa. Vừa rồi nàng không để ý kỹ, giờ mới phát hiện trên đầu có một cây trâm bạch ngọc được chạm khắc hoa văn lưu vân tinh xảo.
Bên ngoài là một vùng đất hoang, chẳng thấy bóng người nào, chính vì thế nên khiến người ta không khỏi rùng mình.
[Bíp… khởi động định vị GPS. Phía đông có một trấn nhỏ, phía tây có mỹ nam, phía nam là núi, phía bắc là mương.]
“Ừ!”
Giang Tiểu Nhiễm nghiêm túc gật đầu, sau đó lại nghiêm túc hỏi: “Phía đông là bên nào?”
Chiếc gương của hệ thống đã sớm được thu lại. Trên chiếc vòng bạc ở cổ tay trái, một ngón tay nhỏ nhô ra, chỉ về phía bên trái của Giang Tiểu Nhiễm.
Giang Tiểu Nhiễm cúi đầu đi mãi, đi đến mức chân cũng sắp gãy rời, vậy mà đừng nói trấn nhỏ, ngay cả một người sống cũng chẳng thấy.
“GPS của ngươi thật sự chuẩn chứ?”
Hệ thống đang ngọt ngào ngân nga: [Xin hỏi đường ở phương nào ~ đường ở ngay dưới chân ~ A? Đúng rồi! Ký chủ chờ một lát, để ta tính xem. Ừm ừm, đại khái đi thêm hai canh giờ nữa là tới nha ~]
“Vừa rồi ta đã đi bao lâu?”
[Nửa canh giờ nha ~]
Ta thật sự là yêu quái sao... Vì sao lại vô dụng thế này...
Giang Tiểu Nhiễm sợ bị người khác xem thành kẻ điên nên sau khi rời khỏi căn phòng rách nát, nàng đều dùng ý niệm để nói chuyện với hệ thống.
Lúc này, nàng không nhịn được mà kéo chiếc khăn tay che trước miệng xuống một chút.
“Trước mắt hắc, không phải hắc, ngươi nói bạch là cái gì bạch…”
[Mọi người nói bầu trời màu xanh, chính là màu xanh phía sau đám mây trắng trong ký ức của ta ~~~] Hệ thống lập tức hát tiếp.
Giang Tiểu Nhiễm cảm thấy mình chắc chắn đã điên rồi. Nàng chết lặng tìm một cái cây ven đường, dựa vào đó ngồi xuống.
“Ta nghỉ ngơi một lát, ngươi tự chơi đi.”
Hệ thống tỏ vẻ rất muốn cùng ký chủ hát đối một bài manh manh đáng yêu nhưng sức khỏe của ký chủ vẫn quan trọng hơn hết.
Đi một đoạn lại nghỉ. Nghỉ một đoạn lại đi. Cuối cùng, Giang Tiểu Nhiễm cũng đến nơi.
Trấn nhỏ trong truyền thuyết!
Vì sao trong mắt ta lại chan chứa lệ nóng?
Bởi vì ta yêu mảnh đất này quá sâu đậm!
[Kiến nghị ký chủ đến khách điếm làm thủ tục nhận phòng trước, nghỉ ngơi thật tốt nha ~]
“Đi mua phấn son trước, rồi mới nghỉ.”
[Nhìn đôi môi phấn phấn của ngài, ta cũng nóng lòng muốn thấy rồi đây ~]
“Chẳng phải đã nói không được quấy rối hệ thống sao!”
[Hệ thống đang chào hàng sản phẩm đáng yêu với ký chủ mà ~]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)