Quầy bán phấn son nằm ở phía Tây, muốn mua y phục thì phải đi về phía Đông.
Giang Tiểu Nhiễm nhìn chằm chằm hàng người dài đang xếp hàng mua bánh rán hành ven đường. Nàng rất muốn mua nhưng lại thấy hàng người dài quá.
Không ngờ một vị đại nương mua rất nhiều bánh, vậy mà còn chia cho nàng một cái.
“Này, đại nương mời ngươi ăn.”
“Đa tạ đại nương!”
Giang Tiểu Nhiễm mở to đôi mắt nai ngây thơ, chân thành cảm tạ.
“Không có gì, chỉ là một cái bánh thôi mà.” Đại nương nhìn nàng, cười tươi rói. “Cô nương lớn lên thật tuấn tú! Đã có hôn ước chưa?”
Giang Tiểu Nhiễm: “...”
“Đã... đã có người trong lòng rồi ạ.”
Nàng thuận miệng bịa ra. Dù sao ngày mai nàng còn có thể đổi sang một thân phận mới, cũng chẳng sợ người khác nhận ra.
“Vậy thì đáng tiếc thật.”
Đại nương lưu luyến nhìn nàng mãi không thôi.
Hệ thống: [Ký chủ, ngài thật được hoan nghênh đó nha.]
“Lúc này mở livestream tiếp đi. Chắc chắn thú vị hơn quay phim nhiều.” Giang Tiểu Nhiễm đột nhiên nảy ra ý tưởng. “Vừa rồi đáng lẽ phải mở mới đúng. Cảm giác bao hết đồ đạc ở đây thật sự quá sảng khoái.”
Giống như ngươi bước vào một quầy hàng trong trung tâm thương mại, vung tay nói với ông chủ: “Đều gói lại cho trẫm!”
Đó chính là cảm giác quân lâm thiên hạ.
Hơn nữa, tiền còn chẳng phải tiền của mình.
Hệ thống: “Bíp… Mở hệ thống livestream trực tiếp.”
Giang Tiểu Nhiễm hướng về phía màn ảnh, giơ tay làm một động tác chữ V.
Một làn hương thơm phảng phất lướt qua bên cạnh. Nàng không tự chủ được quay đầu nhìn theo, nhưng người kia đã đi xa, chỉ còn lại bóng dáng áo đỏ lay động trong gió.
Trấn này rất nhỏ, tiệm y phục cũng chỉ là một cửa hàng nho nhỏ. Không có những thứ gấm vóc quý giá trong truyền thuyết nhưng các loại vải lụa bình thường vẫn có.
Bình luận bắt đầu lác đác xuất hiện.
[Đây là phim trường nhà ai vậy? Làm chân thật quá đi.]
[Trông giống cổ trấn Vân Gian. Tôi từng đến đó rồi, nơi ấy có một cửa hàng chuyên bán trang phục cổ trang, còn có thể chụp ảnh nữa.]
[Bá chủ đẹp như vậy, sao không mặc Hán phục chính thống? Trang phục cổ trang này nhìn cứ như đồ diễn trong phim ấy!]
[Nhắc nhở thân thiện, che từ khóa “Hán phục” là có thể chặn được hơn nửa đám fan cuồng rồi.]
Làn da của Giang Tiểu Nhiễm lúc này vẫn rất trắng, gần như không kén màu. Màu lam, hồng phấn, tím đậm, vàng nhạt... màu nào nàng mặc cũng đẹp.
Bỗng nhiên, nàng kéo khóe môi lên. “Chưởng quầy, loại trừ bộ màu xanh lục phân vịt kia ra.”
Cố thiếu gia mà mặc màu này chắc cũng khó coi lắm.
Lúc rời khỏi cửa hàng, Giang Tiểu Nhiễm mượn phòng thử đồ của người ta để thay một bộ váy màu xanh nhạt. Đương nhiên, nàng đã tắt livestream trước khi thay.
Mái tóc cũng được chải thành búi tóc rũ đơn giản, hai bên buộc dây tóc cùng màu, còn là quà chưởng quầy tặng.
Nàng xoay một vòng, tà váy bay lên thành một đường cong đẹp mắt.
“Trẫm quả nhiên đẹp như họa.”
[Đáng yêu!!! Siêu đáng yêu!!!]
[Ha ha ha... đúng là đồ thần kinh! Tiểu Nhiễm vẫn tự luyến như trước.]
[Phải nói là: Ta chính là cành dương liễu xanh mướt giữa tháng ba!]
[Ven đường dương liễu xanh non, hôm nay Tiểu Nhiễm cũng thần kinh như thường.]
“Các ngươi thật sự là fan của ta sao!” Giang Tiểu Nhiễm ôm trán. “Tình yêu à, nó một đi không trở lại rồi.”
[Đã đi từ nhiều năm trước rồi được chưa!]
Tiểu Hệ Thống: [Ký chủ, ta xin rút lại lời vừa rồi, rằng ngài thật sự rất được hoan nghênh đó nha.]
Giang Tiểu Nhiễm: “!!! Ngươi có phải hiểu lầm gì rồi không?”
Hàng người mua bánh rán hành vẫn còn rất dài.
Giang Tiểu Nhiễm nói: “Ngươi nói xem, có nên mua cho Cố thiếu gia một cái bánh không? Hôm nay ta đã tiêu của người ta nhiều bạc như vậy, cũng nên mang chút quà về cho hắn.”
Tiểu Hệ Thống: [Ta có nói gì đâu! Ngài đã tự quyết định rồi còn gì.]
Giang Tiểu Nhiễm: a”Đừng có kiêu ngạo! Ta đây chẳng phải đang hỏi ý kiến ngươi sao!”
Tiểu Hệ Thống: [Ha hả.]
Giang Tiểu Nhiễm: “Tiểu Thống à, tình hữu nghị của chúng ta cũng một đi không trở lại rồi.”
Tình hữu nghị vừa quay trở lại rồi lại biến mất khiến Giang Tiểu Nhiễm trong lúc xếp hàng đã xem hết một tập Conan.
Hơn hai trăm năm trôi qua, Conan vẫn chỉ là một học sinh tiểu học, được mệnh danh là vị thần chết có tuổi thọ cao nhất trong lịch sử.
Bà nội Giang Tiểu Nhiễm từng nắm tay nàng, nói: “Tiểu Nhiễm à, ngày trước bà nội ngây thơ nghĩ rằng mình có thể chờ đến ngày Conan kết thúc. Xem ra bây giờ không được rồi. Nếu một ngày nào đó cháu có thể đợi đến ngày ấy, nhớ đốt chút vàng mã rồi nói cho bà biết nhé.”
(Tui cũng đợi 30 năm rồi, vẫn tự hỏi nào nó kết thúc nè)
Hơn hai trăm năm phim truyền hình, ít nhất cũng đủ để chứng kiến cả một thế hệ người Nhật lần lượt qua đời. Thế nhưng đầu năm nay, phòng làm việc của bộ truyện tranh lại công bố rằng trong cốt truyện thực tế mới chỉ trôi qua một năm.
Giang Tiểu Nhiễm xem đến say mê, nín thở nhìn người áo đen đưa một tay đặt lên vai Ran.
Tiểu Hệ Thống: [A a a a a a a!]
Giang Tiểu Nhiễm: “A a a a a a a! Mẹ kiếp! Ngươi suýt nữa dọa chết ta!”
Tiểu Hệ Thống: [Ký chủ, bánh rán hành của ngài xong rồi! Chưởng quầy đã gọi ngài ba lần rồi đó!]
“Xin lỗi, xin lỗi! Cảm tạ!”
Giang Tiểu Nhiễm vội vàng hoàn hồn, nhận lấy chiếc bánh rán hành đã được gói cẩn thận.
“Ran đáng thương thật đấy. Nếu một ngày nào đó người yêu ta đột nhiên biến mất, chắc chắn ta cũng sẽ đau lòng lắm.”
Tiểu Hệ Thống: [Ký chủ, nhưng Ran vẫn luôn chờ Shinichi. Nếu là ngài thì ngài có chờ không?]
Giang Tiểu Nhiễm: “Ta không chờ đâu! Nếu người yêu ta đột nhiên biến mất, ta sẽ chẳng thèm đợi. Ta lập tức tìm người khác đẹp trai hơn. Ngươi tưởng ai cũng giống Shinichi, suốt ngày muốn cứu vớt thế giới chắc?”
Tiểu Hệ Thống: [Ký chủ, sao ta cảm thấy ngài vừa tự cắm cho mình một lá cờ vậy?]
(Ý nó chắc là cờ đỏ)
Giang Tiểu Nhiễm: “Cút đi, cút đi!”
Tiểu Hệ Thống: [Trẫm không cút!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


