Những mảng gạch tường loang lổ không ngừng rơi xuống, bụi bẩn bốc lên mù mịt.
Bàn ghế cũ kỹ run rẩy như sắp đổ.
Ngay lúc nàng vừa hít sâu một hơi, một chân bàn bỗng gãy phựt.
Cái bàn vốn đã thoi thóp trong nháy mắt biến thành một đống gỗ vụn, tiện thể đè đổ luôn chiếc ghế dài duy nhất trong phòng, còn làm bụi bặm cuồn cuộn bay lên.
“Khụ khụ...”
Giang Tiểu Nhiễm che miệng ho khan. Ho một hồi, nàng bỗng đưa tay sờ loạn lên mặt mình.
“Mẹ nó! Miệng của ta đâu?”
Trong ngũ quan, Giang Tiểu Nhiễm hài lòng nhất chính là đôi môi của mình. Nhỏ nhắn xinh xắn, khóe môi trời sinh hơi cong lên, lúc nào cũng như đang mỉm cười. Trước đây nàng thường xuyên bị giáo viên phê bình vì đi học mà cứ cười trộm nhưng Giang Tiểu Nhiễm vẫn cứ luôn rất thích đôi môi này.
Thế nhưng hiện tại, dưới tay nàng chỉ có thể sờ thấy một cái lỗ thủng. Theo tiếng kinh hô của nàng mà cái lỗ ấy còn lúc đóng lúc mở.
Còn vị trí của chiếc mũi thì dứt khoát là một mặt phẳng.
Giang Tiểu Nhiễm thật sự không có dũng khí sờ tiếp lên trên nữa mà.
Trong đầu nàng lập tức hiện ra một bức danh họa thế giới… bức tranh “tiếng hét thất thanh”.
Nàng cũng rất muốn ôm đầu để biểu đạt nỗi kinh hoàng của mình!!!
Giữa bầu không khí im lặng quỷ dị, một giọng nói máy móc vang lên:
[Bíp… đã phát hiện người mua bảo hiểm.]
[Bíp… kiểm tra hoàn tất, xác nhận người mua bảo hiểm đã xuyên không.]
[Bíp… chúc mừng ký chủ, bảo hiểm xuyên không đã hoàn tất bồi thường.]
Giữa không trung xuất hiện từng điểm kim quang, chậm rãi hội tụ về cổ tay Giang Tiểu Nhiễm rồi hóa thành một chiếc vòng bạc mảnh mai. Trên đó khắc hai chữ cái “J”, là viết tắt của Tấn Giang.
“Hệ thống xuyên không đã được kích hoạt. Có mở chế độ tân thủ hay không?”
Lúc này Giang Tiểu Nhiễm mới nhớ ra mình còn mua một cái bảo hiểm xuyên không. Nghĩ đến những hệ thống bàn tay vàng trong các tiểu thuyết xuyên không, to còn hơn cả bắp đùi, nàng âm thầm ca ngợi Tấn Giang một trăm lần trong lòng.
Bởi vì cái bảo hiểm xuyên không này là do Tấn Giang tặng.
Ở thời đại năm 2222 mà Giang Tiểu Nhiễm sinh sống, Tấn Giang đã không còn đơn thuần là một trang web văn học. Nó còn lấn sân sang lĩnh vực điện ảnh, giải trí, quảng cáo và cả bảo hiểm.
Đương nhiên, bảng hiệu hàng đầu của Tấn Giang vẫn là trang web văn học.
Hiện nay, trang web văn học đã mở thêm phân khu phát sóng trực tiếp (livestream), mà Giang Tiểu Nhiễm chính là một blogger làm đẹp thuộc phân khu này.
Dù không thể sánh bằng những tác giả đại thần ngày ngày phát sóng livestream viết chữ, nhân khí của Giang Tiểu Nhiễm vẫn rất cao. Đặc biệt là gần đây nàng vừa phát triển một loạt chương trình livestream về trang điểm cổ điển, từ kiểu tóc, trang phục cho đến cách trang điểm đều cố gắng khôi phục dáng vẻ của các nữ tử thời cổ đại.
Không chỉ thu hút một lượng lớn người hâm mộ, việc này còn khiến Tấn Giang chú ý. Vì thế, Tấn Giang đã tìm đến nàng để quảng cáo cho sản phẩm bảo hiểm xuyên không mới ra mắt.
Trong buổi livestream hôm ấy, Giang Tiểu Nhiễm búi mái tóc dài thành kiểu “song hoàn vọng tiên” gần giống với kiểu tóc thời Đường, trang điểm theo phong cách cổ phong cải biên. Nàng mỉm cười rạng rỡ, đưa tấm thẻ nhỏ màu xanh lá của Tấn Giang ra trước màn hình.
“Nếu xuyên không, mọi người sẽ được bồi thường một hệ thống nhé. Tùy theo mức bảo hiểm đã mua mà bàn tay vàng của hệ thống cũng sẽ khác nhau. Hôm nay mọi người nhớ kỹ kiểu trang điểm này rồi chứ? Xuyên không đến thế giới võ hiệp, từ Giáo chủ Ma đạo cho đến võ lâm đại hiệp, tất cả đều sẽ trở thành thần tử dưới chân của bạn. Xuyên không đến thế giới cung đấu cổ đại thì hoàng đế, vương gia, cứ tùy ý mà chọn. Bạn xứng đáng có được Bàn Tay Vàng.”
Trang điểm diễm lệ, giữa mày điểm một đóa hoa đỏ thắm, đôi mắt đào hoa khẽ liếc về phía màn hình. Dù chỉ cách nhau một màn hình, nàng vẫn khiến vô số người bị mê hoặc.
Đạn mạc điên cuồng tràn qua: [Á á á! Tôi sắp bị Tiểu Nhiễm bẻ cong mất rồi!]
Cũng có người cảm thấy quảng cáo quá mức khó chịu: [Một con nhỏ bán bảo hiểm mà cũng không biết xấu hổ!]
Đại khái cũng có người hâm mộ làm trong ngành bảo hiểm, lập tức đánh trả: [Bán bảo hiểm thì ăn hết của ông nội ông ngoại nhà ngươi à! Chúc ngươi ăn mặc hoa dung nguyệt mạo, mị lực tỏa tứ phương, sau đó dưới lầu có người gọi: Tẩu tẩu, Võ Tòng có chuyện muốn nói!]
Đây là một câu đùa cũ trên mạng, đã lưu truyền từ rất lâu mà vẫn chưa lỗi thời. Không ngờ hôm nay lại bị người ta lôi ra để mắng chửi, quả thực vừa độc vừa cay.
Tuy đạn mạc ồn ào đến mức long trời lở đất nhưng buổi livestream lần này lại giúp Giang Tiểu Nhiễm lập kỷ lục mới về tiền thưởng. Tấn Giang cũng vô cùng hài lòng với hiệu quả quảng cáo, vì vậy đã tặng Giang Tiểu Nhiễm một suất bảo hiểm xuyên không làm quà.
(Đạn mạc: phần chat ở siêu thoại chạy ngang trên màn hình. Vì quá nhiều che lấp hình ảnh như làn đạn)
Nào ngờ...
Ngày thứ ba sau khi hoàn thành quảng cáo, nàng thật sự xuyên không.
Sau khi ca ngợi sự hào phóng của Tấn Giang một phen, Giang Tiểu Nhiễm mở chế độ tân thủ.
[Hoan nghênh ký chủ mở hệ thống, moah moah ~”]
Giọng nói vốn máy móc của hệ thống đột nhiên biến thành giọng loli. Cuối câu còn run run, đáng yêu đến mức tim gan Giang Tiểu Nhiễm cũng run theo.
Kim quang bao phủ toàn thân nàng. Nàng cố nén xúc động muốn hét lên câu “Thủy Thủ Mặt Trăng, biến hình!” Sau ba mươi giây, hệ thống dựng một chiếc gương trước mặt nàng.
Dáng người trông cũng không tệ, chiều cao trung bình, thân hình cân đối. Đáng khen đấy.
Áo trắng, váy trắng, nhìn qua đã thấy dáng vẻ tiên nữ tỷ tỷ. Đáng khen.
Nhưng mà...
Không có mặt.
Mắt, mũi, miệng, tất cả đều không có. Chỉ là một khuôn mặt trắng trơn.
Chê!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)