Cửa sổ bên cạnh Lâm Lạc Tang còn đang mở ra, cơn giá đêm hơi say trong đêm hè thong thả tiến vào, hòa lẫn tiếng côn trùng và tiếng ồn ào cách đó không xa khiến khúc nhạc trong xe càng thêm được tô đậm rõ ràng.
Cô đã không biết rõ hướng đi.- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Bùi Hàn Chu cũng nhìn cô không nói một lời dường như đang suy tư và ấp ủ gì đó.
Lâm Lạc Tang thân là đương sự cuối cùng sau khi đầu ốc trống rỗng đã thuận lợi kết nối lại, cô nghiêng người về phía trước và điều chỉnh lại một bài hát, muốn xác nhận có phải album của mình hay không.
Mặc dù có sự khác biệt lớn giữa cách hát trước đây và cách hát hiện tại, nhưng xét cho cùng cũng là giọng của mình, cô dùng sức phân biệt một chút vẫn có thể nghe ra…
Đây quả thực là bìa album cô đã phát hành cách đây khá lâu.
Cô hỏi Bùi Hàn Chu:“Anh tìm được nó ở đâu vậy? Trên thị trường hình như đã sớm không còn bán.”
Anh hơi suy nghĩ sau đó trầm giọng mở miệng:“Mấy năm trước lúc anh đi công tác bị mất ngủ, anh đến trong xe lấy đồ thuận tiện muốn nghe mấy bài hát, kết quả không mang theo CD.”
“Nên lái xe tìm đại, vừa lúc phát hiện một cửa hàng ở ven đường, cầm một cái mới nhất.”
Nghe đến đây, Lâm Lạc Tang quay đầu:“Vậy nếu như anh mua, sao anh lại không biết ca sĩ là ai, em nhớ rõ trên album có tên của em và ảnh chụp mà.”
Cô liếm cánh môi, híp mắt: “Anh sẽ không lừa em đó chứ?”
“Không phải,”Bùi Hàn Chu nói,“Anh mua cái…… Album kia vỏ và nội dung cũng không tương xứng.”
Lâm Lạc Tang hiểu rõ:“Nói cách khác, ông chủ kia đã đổi đĩa CD của em sang một hộp đựng mới, sau đó lúc ấy anh lại muốn nghe CD nên không để ý có phải hoàn toàn mới hay không. Kết quả sau khi mở ra là CD của em, khác hoàn toàn với cái được giới thiệu ở bên ngoài album hả?”
“Ừm.”Anh lên tiếng,“Lúc anh lấy nó, bề mặt của chiếc đĩa CD đã bịmài mòn thật sự nghiêm trọng.”
Nhưng lúc ấy không có lựa chọn khác, dù sao có chút ít còn hơn không, cho nên cho dù biết xảy ra sai lầm nhưng anh vẫn nhét đĩa nhạc vào đầu CD.
Âm thanh phát ra thế nhưng ngoài ý muốn rất hay, đến đoạn giữa của bài hát thứ ba tình cờ có thêm một đoạn ngân nga nhẹ, là hí khúc mà ông cố thích, khi còn nhỏ thường dẫn theo anh nghe.
Anh cũng không nói rõ là vì sao, có lẽ câu chuyện đằng sau âm nhạc gắn liền với những hồi ức quý giá của tuổi thơ anh, nghe tiếng hát êm ái của cô ca sĩ, anh cũng cảm giác được chữa khỏi chẳng có lý do. Anh luôn nhớ đến những giây phút thảnh thơi nhìn về phía bầu trời khi trốn đến sân sau. Nhắm mắt lại hệt như có thể nghe thấy tiếng sơn ca hót gần bên tai.
Bởi vậy đã giữ lại chiếc CD kia, nhưng bởi vì đĩa nhạc sớm đã mài sờn, ca sĩ khó tìm, thêm căn bệnh bài xích người khác phái của mình, có lẽ sau khi tìm được ca sĩ ngược lại sẽ kháng cự album này, để lưu giữ cho mình một hồi ức tốt nên anh chưa bao giờ đi tìm.
Anh vốn tưởng rằng cả đời mình cũng sẽ không tìm được chủ nhân của giọng hát, bất luận là chủ động hay bị động.
Bản thân Lâm Lạc Tang hóng gió tiêu hóa tin tức phong phú đêm nay, rồi sau đó mới xít tới:“Em vẫn không tin sẽ trùng hợp như vậy, anh để em tìm một chút, nhìn xem còn có cái khác hay không.”
Bùi Hàn Chu ngả người ra sau, cho cô băng qua ghế điều khiển kéo ra ngăn kéo, thấy cô tìm kiếm vài cái mới bất đắc dĩ hỏi.
“Còn có thể có cái gì khác?”Anh nói,“Anh chỉ có mình em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)