Rất hiển nhiên, Lâm Lạc Tang đã không hoàn thành bất kỳ “bài tập về nhà” nào trong kỳ nghỉ đông kéo dài hơn một tháng.
…cuối cùng cũng chỉ có thể bổ sung tại chỗ.
Hơn nữa còn…… Bổ sung thật là lâu.
Lâu đến sau đóđầu váng mắt hoa, thiếu chút nữa muốn gọi 115 đưa mình đi cấp cứu, thuận tiện gọi 113 bắt lấy người đàn ông đòi hỏi vô độ này.
Ngày hôm sau tỉnh lại với xương mềm gân giòn, Lâm Lạc Tang cũng không ngoài ý muốn phát hiện bộ đồ ngủ thảm không nỡ nhìn của mình ở dưới giường.
Áo ngủ bị anh làm cho nhăn bèo nhèo, lông tơ ẩm ướt dính vào nhau, lỗ tai cũng một trước một sau vểnh lên. Trên sô pha tựa như còn có dấu vết, trong không khí tràn ngập mùi hương mơ hồ, không chỗ nào không tỏ rõ trận hỗn chiến tối hôm qua.
Cũng may anh ưa sạch sẽ, các loại cây dù nhỏ túi nhỏ linh tinh dưới đất đều bị lấy đi, quần áo trên sô pha cũng để sang cả một bên. Có lẽ là do đi vội nên còn chưa kịp bỏ vào sọt quần áo.
Lâm Lạc Tang khỏe mạnh trong chốc lát, lúc này mới đứng dậy uống ly mật ong, thật sự ngượng ngùng bảo dì giúp việc tới giặt mấy thứ xấu hổ này nên tự mình dùng máy giặt giặt sạch sẽ toàn bộ, tới tới lui lui giặt sạch ba lần.
Sau khi giặt xong, cuộc đời của cô rơi vào mơ màng ngắn ngủi, cô chống cằm ngồi ngẩn người bên quầy bar, lại nghĩ đến cái gì đó, đứng dậy đi tưới nước cho cây trong vườn, lúc này mới trở về chủ đề chính.
Gần đây cô đang chuẩn bị vật cổ vũ để phát cho fan hâm mộ trong concert.
Tuy nói mấy thứ này sẽ do fanclub official của cô chuẩn bị một phần nhưng dù sao cũng là buổi biểu diễn đầu tiên, cô cần phải hoàn thành tâm ý của mình, cũng phải làm một chút ăn khớp với chủ đề.
Trên mỗi chỗ ngồi đều sẽ có một phần quà kỷ niệm ủng hộ độc nhất vô nhị, một hộp trang bị bao con nhộng thật lớn, bên trong bao gồm một poster buổi biểu diễn, một cây gậy ánh sáng hai màu kiểu viên con nhộng, một chiếc vòng tay con nhộng bằng bạch kim tùy chỉnh độc quyền, cũng như một tấm thẻ trong suốt chạm rỗng đoàn tàu vàtặng kèm một bức thư tay cô viết.
Đây đều là nền móng, có lẽ đến lúc đó còn sẽ bổ sung thêm một ít vật nhỏ khác dựa theo tình huống thực tế.
Lắc tay là do cô và nhà thiết kế cùng nhau thảo luận thiết kế ra, phong cách của những đường nét đơn giản, chỉ dùng vài nét bút ít ỏi đã vẽ ra hình dạng của đoàn tàu viên con nhộng, đặc biệt có cảm giác thiết kế, cao cấp hào phóng và đẹp mắt.
Sau khi xác định mọi thứ, kế tiếp do Nhạc Huy hoàn thành thương lượng, anh ấy sẽ thương lượng với một số thương hiệu trang sức quan tâm đến việc tài trợ, mỗi nhà sẽ vẽ ra một mẫu thiết kế thành phẩm, cuối cùng lại do Lâm Lạc Tang lựa chọn trong đó, quyết định hợp tác với bên nào.
Thời gian đếm ngược đến concert tuy rằng bận rộn nhưng cũng coi như có trật tự.
Chứng dị ứng mùi hương của Bùi Hàn Chu cũng gần như được điều chỉnh, ngẫu nhiên còn có thể mang khẩu trang đi ra ngoài dạo chợ đêm với cô, chỉ cần không quá đông người, anh cũng sẽ không còn phản ứng nữa.
Ngày đó hai người đi ra ngoài mua bạch tuộc viên nhỏ, ông chủ hỏi cô muốn vị gì, cô chỉ có thể kéo khẩu trang xuống hít hít cái mũi, lúc này mới căn cứ vào khứu giác cho ra phản ứng, vẫn lựa chọn vị ban đầu.
Hương vị của những viên nhỏ quá thơm,chóp mũi cô hít hít, tha thiết chờ ông chủ nặn tương cho cô, lại rắc lên rong biển chà bông và cá bào Katsuobushi.
Hộp vừa đến tay, bất chấp nóng, cô bèn đâm một cái cắn một miếng.
Bạch tuộc viên nhỏ mới vừa chín ngoài giòn trong mềm, bên trong xốp bọc lấy thịt bạch tuộc mềm cực kỳ, cấp độ vị giác phong phú, cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc đột nhiên được sinh ra.
Cô quên mất kéo khẩu trang lên, cứ như vậy móc lên cằm lỏng lẻo làm nổi bật lên một khuôn mặt càng thêm tinh tế nhỏ xinh, chóp mũi bị gió thổi đến hơi ửng đỏ, bờ môi đỏ tươi, nghiêm túc chuyên chú đứng ăn xong hai cái ở chỗ đó.
Ông chủ vốn dĩ đang lật viên nhỏ, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy mặt cô còn sửng sốt vài giây.
Đang lúc Bùi Hàn Chu cho rằng cô bị nhận ra muốn dẫn cô đi thì nghe thấy ông chủ hỏi: “Bạn gái cậuà?”
Ngay sau đó, ông chủ lại cười ngượng ngùng: “Trông rất xinh đẹp.”
Bùi Hàn Chu cụp mắt: “Không phải.”
Sau khi tuyên thệ xong chủ quyền, Bùi Hàn Chu khoác vai cô, mây trôi nước chảy mang cô rời đi.
Chỉ còn ông chủ ở phía sau lải nhải trở mặt bạch tuộc viên nhỏ, suy nghĩ người này nói chuyện sao tức giận như vậy kìa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)