Lâm Lạc Tang một tay ấn làm cái nón trên đầu, bàn tay còn lại thì đặt lên trên bồn rửa tay, hoảng sợ nhìn tin nhắn được gửi đến từ phía bên kia.
Mãi cho đến khi giọt nước từ ngọn tóc nhỏ giọt lên trên màn hình thì tâm trí cô lúc này mới bị gọi trở về.
Cô lý trí suy nghĩ một hồi, tỉ mỉ phân tích khả năng bốn chữ “Có hơi nhớ em” thật sự là do người đàn ông Bùi Hàn Chu này gõ chữ gửi qua.
Quá viển vông.
Phải chăng trước đây nhắc đến chuyện ly hôn khiến anh bị cái gì đó kích thích, do đó đả thông hai mạch Nhâm Đốc ư?
Bùi Hàn Chu ở đầu bên kia vừa làm việc vừa chờ cô trả lời, bởi vì chờ quá lâu, có một cái chớp mắt anh thậm chí cảm thấy là mình tắt tiếng hoặc là xuất hiện vấn đề trên điện thoại…
Cũng may rất nhanh âm lượng được điều chỉnh ở mức đầy không phụ sự mong đợi của mọi người đã vang lên một âm nhắc nhở, còn kèm theo âm rung.
Anh dừng bàn tay đang đánh máy của mình rồi cầm lấy điện thoại lên đọc.
Lâm Lạc Tang: 【 Điện thoại anh bị nhiễm virus hả? 】
Bùi Hàn Chu: “……”
Tin nhắn của Lâm Lạc Tang mới vừa gửi qua không bao lâu, sau khi biết được nhạc mình soạn đều nằm yên ổn ở ổ cứng, Ma Đoàn cũng không nhảy lầu tự sát thì yên tâm, túm khăn lông trên đỉnh đầu lau nhẹ vài cái để vắt bớt nước từ chỗ đuôi tóc.
Video call của anh gọi đến vào lúc này.
Cô đang nặn tinh dầu dưỡng tóc nên trên tay ướt đẫm, chỉ có thể dùng ngón áp út gõ nhẹ lên trên màn hình, ấn nút chấp nhận thì dừng động tác, bắt đầu nghiêm túc chuyên chú chăm sócmái tóc dài.
Ngay khi video được kết nối thành công, đập vào mắt Bùi Hàn Chu đó là trần nhà không có tình ngườicủa một đất nước xa lạ và một vùng sương mù rộng lớn trong phòng tắm.
Đừng nói đến mặt, ngay cả khuỷu tay Lâm Lạc Tang cũng chẳng lộ ra chút xíu nào.
“Lâm Lạc Tang.”Anh bỗng nhiên gọi cô.
Cô vỗ tay lau tóc, ậm ừ “ơi” một tiếng.
Xem ra không nhiễm virus.
Anh nhìn cô không cảm xúc.
Ngay sau đó, màn ảnh quay cuồng, bên trong hình ảnh hoàn toàn mờ ảo, giọng cô nhẹ nhàngvang lên…
“Em cho anh xem chiếc kính đặc trưng của khách sạn, được làm mờ với những bông hoa chạm khắc, gõ hai lần còn biết ca hát đấy”
Sau đó, cùng với đốt ngón tay trắng nõn của cô gõ nhẹ vài cái, kính thủy tinh vang lên bản sonata vui vẻ.
Bùi Hàn Chu: “……”
Ngay lúc Lâm Lạc Tang dâng trào tình yêu, thậm chí muốn lấy cây đàn guitar của riêng mình để sáng tác một bài hát, giọng con nít máy móc của Ma Đoàn đã truyền qua tai nghe…
“Chủ nhân, ba nói nếu người không nghiêm túc video thì ba sẽ phải phá hủy tôi.”
Cùng với âm thanh của việc kéo ngăn kéo, một bộ tua vít gọn gàng xuất hiện trong video đối diện.
Ma Đoàn bị ép đến góc tường một cách đáng thương, đèn đỏ trước ngực chợt lóe.
Lâm Lạc Tang nhanh chóng rút bàn tay đang kéo ba lô ghi-ta, đặt điện thoại một cách trang trọng, camera được điều chỉnh lên phía trước để mặt của mình một lần nữa ổn định xuất hiện trong màn ảnh.
“Con trẻ có sai cái gì đâu, anh đừng xúc động.”Cô hướng dẫn từng bước, khuyên nhủ Bùi Hàn Chu bỏ dao xuống, “Mưu sát sẽ phạm pháp, phạm pháp sẽ ngồi tù, anh cũng không muốn Ma Đoàn tuổi còn nhỏ đã không có cha.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)