*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau đó đi tắm, Lâm Lạc Tang tắm trong do dự.
Cô vừa cảm thấy là mình nghe lầm nhưng lại vừa cảm thấy những lời này của anh nói ra quả thật khá ư là nghiêm túc.
Anh nói: không cho nói kiểu lời nói anh không thích em, bởi vì là sai.
Sáng nay sau khi phát hiện cô không nhớ rõ một đoạn này, dường như anh thật sự hơi mất mát.
…… Anh cũng thích cô sao? Bắt đầu từ khi nào?
Cô tắt vòi hoa sen, đội cái khăn ngồi suy nghĩ lung tung bên bồn tắm, ánh mắt đối diện với tấm gương ngay lập tức, đột nhiên nghĩ đến một đêm kia mình ngồi ở mép giường anh, anh ngước mắt đón nhận với ánh mắt nghiêm túc, nói anh cần cô.
Bởi vì thích cho nên cần.
Cô lau tóc với tâm trạng phức tạp, khoảnh khắc mở cửa phòng ra, hơi nước trong phòng tắm dần dần biến mất ở trước mắt, không khí mang theo hương gỗ bách tràn vào xoang mũi.
Dường như mò mẫm quá lâu trong mê cung sương mù dày đặc, không biết chạy về phía nào mới là phương hướng chính xác, cũng không biết chờ đợi mình phía trước là cái gì, nhưng phút chốc giữa mây mờ sương tan, mọi thứ trước mắt đều sáng tỏ rõ ràng.
Cô ngẩng đầu, lần đầu tiên cảm thấy rằng nhìn thấy tương lai.
Trong phòng khách có tiếng tin tức TV, Bùi Hàn Chu vừa nghe tin tức vừa xem kế hoạch, còn đang gõ gì đấy trên máy tính.
Bước chân của cô rất nhẹ, vốn tưởng rằng anh sẽ không phát hiện ra mình, ai ngờ chưa được bao lâu anh đã ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn cô vài giây, “Sao em không làm khô tóc?”
Lâm Lạc Tang cúi đầu, nghiêng đầu hất tóc sang một bên, ngồi vào bên cạnh anh mới bảo: “Đợi chút lại sấy.”
Anh gật đầu rồi tiếp tục bận việc của mình.
Lần này tách ra hình như đã xây dựng nên một nhịp cầu để họ có thể giao tiếp với nhau.
Cô mang cho mình đôi vớ Giáng Sinh giẫm lên sô pha, đột nhiên hỏi: “Có phải sáng nay anh nói là sau khi em tỉnh rượu thì đã quên một việc rất quan trọng hông?”
Anh không ngờ cô còn có thể nghĩ đến đoạn đối thoại sáng nay nhưng đã không ôm hy vọng đáng giá gì với việc cô biết được tình huống thật, ngòi bút không ngừng, nặng nề “ừ” một tiếng.
Cô thử hỏi: “Rất quan trọng sao?”
“Rất quan trọng.”Anh đáp chắc như đinh đóng cột.
“Quan trọng cỡ nào cơ?”
Anh dừng bút, nhìn về phía cô: “Còn quan trọng hơn em bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều nhớ rõ sao lưu âm nhạc.”
“……”
Cô rụt cổ, nhỏ giọng nói.
“Thế hình như…… Là còn rất quan trọng.”
Lâm Lạc Tang lấy ra máy sấy ngồi ở sô pha sấy tóc, hai chân cong lên, chiếc quần ngủ nhung san hô đã bị kéo lên bắp chân, lộ ra một đoạn da thịt trơn bóng, trần trụi bại lộ trong không khí.
Bùi Hàn Chu đứng dậy châm trà, nhân tiện kéo một bên chăn đắp lên cho cô, động tác chỉ có trong một cái chớp mắt, anh nhanh chóng đưa lưng về phía hướng cô.
Cô mím môi, tỉnh bơ cong khóe môi.
*
Ngày hôm sau lại là một ngày đặc biệt và bình thường khác.
Cô dậy trước, chọn quần áo cho người đàn ông bó thạch cao sau đó giúp anh đánh răng rửa mặt cạo râu, còn phải hầu hạ anh thay quần áo. Cẩn thận tỉ mỉ, săn sóc có thừa.
Có đôi khi anh ngủ một đêm dậy sẽ có mồ hôi, cô còn phải lau mình cho anh, trong quá trình anh thường xuyên đưa ra một ít yêu cầu vô lý, đương nhiên, phần lớn đều bị cô mắng lại.
Sau khi mọi việc xong xuôi, lúc ăn bữa sáng vào 7 giờ rưỡi, cô dùng muỗng nhỏ múc cháo, lúc thổi nguội thì bỗng nhiên nhớ tới gì đấy nên hỏi người đàn ông đối diện: “Hôm nay có phải anh sẽ phải đi tháo thạch cao hay không?”
Vốn dĩ anh đang cúi đầu húp cháo buông chén trong tay xuống, cầm lấy điện thoại ấn vào hai cái, cụp mắt gửi voicechat: “Chu Lương, cậu xác nhận một chút với trưởng phòng R&D, bảo anh ấy kiểm tra báo cáo nghiên cứu thị trường về các chức năng mới của APP và gửi cho tôi”
Lâm Lạc Tang bị làm lơ:?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)