May mắn thay, concert cuối cùng cũng kết thúc với sự hò reo thỏa thích của khán giả.
Do ông chồng ở bên không ngừng quấy rầy dẫn tới màn cổ vũ của Lâm Lạc Tang phát huy hơi chút sơ xuất, nhưng cũng xem như là thỏa thuê và vừa lòng.
Vì tránh cho ánh đèn sáng lên bị các fan nhận ra, cô và Bùi Hàn Chu dẫn đầu rời đi trước phần encore.
Nơi tổ chức rất lớn, khi đi đến cầu thang còn có thể nghe thấy tiếng thét chói tai quanh quẩn của người hâm mộ, cô bỗng nhiên thất thần một lát rồi quay đầu lại nhìn.
Cánh cửa hội trường số 7 chậm rãi khép lại, lờ mờ có thể nhìn thấy khung cảnh sân khấu lộ ra, biển người tấp nập hoan hô mãnh liệt, mọi người vì cậu mà đến, đó là thế giới riêng của ca sĩ, cũng là vinh quang của một ca sĩ không gì sánh kịp.
Càng là khát vọng mà cô chờ đợi chờ đợi mấy năm.
Là nơi cô muốn đến nhất.
Bùi Hàn Chu: “Em đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì,”cô lắc đầu, đi trước bước lên thang cuốn, “Đi thôi.”
Về đến nhà đã gần rạng sáng, A Quái đã gửi Weibo cảm ơn và bài văn nhỏ, bầu không khí trên trang chủ vui vẻ nhất thời, cô và mọi người cùng nhau chúc mừng rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ngày kế tiếp lại là một ngày bận rộn mà không mệt mỏi.
Thời gian cô tỉnh lại vừa lúc, nằm trên giường một cách mỹ mãn trong mười phút, sau đó đi rửa mặt.
Đèn viền gương được cô điều chỉnh lên mức ba, lúc vừa mới chuẩn bị lấy bàn chải đánh răng thì thấy trên ngực mình có vết đỏ
Không biết là do làn da quá mềm mại hay là do sức lực anh không khống chế được, nhưng phàm là ấn dâu tây trên người cô thì chưa đến 7, 8 ngày thì hoàn toàn sẽ không mờ đi. Ngẫu nhiên xuất hiện một vài vết trên cổ, cô còn phải dùng kem nền phủ thêm mấy lớp. May mắn thay, bây giờ đang là mùa đông, che kín mít cũng sẽ không có ai phát hiện.
Lúc cô đang kéo cổ áo kiểm tra dấu hôn trên người thì anh đi đến với gương mặt không đổi sắc.
Lâm Lạc Tang: “……”
Không khí nhất thời hơi xấu hổ, cô che môi ho khan hai tiếng, nhanh chóng xóa bỏ chất thải đồi trụy hiện lên trong đầu khi kiểm tra dâu tây, giả bộ như không có việc gì mà mở vòi nước, rửa cốc và bàn chải đánh răng bằng nước.
Bàn chải đánh răng hòa với dòng nước lăn lộn vài vòng ở trong cốc, trên thành cốc phát ra tiếng kêu cộc cộc.
Âm thanh đánh thức từ sáng sớm, một ngày mới chính thức bắt đầu.
Bùi Hàn Chu đứng yên ở bên kia bồn rửa tay, thần thái bình tĩnh tựa như người khởi xướng không phải mình, gỡ xuống kem đánh răng thản nhiên nói:“Nắp bàn chải đánh răng điện của em còn chưa mở kìa.”
Lâm Lạc Tang khuấy cả buổi: “……”
“Ai cần anh lo.”
Cô mở nắp ra, vừa cảm nhận độ rung của bàn chải đánh răng vừa nghe cuộc gọi công việc của Bùi Hàn Chu.
Có lẽ là hàng năm bận rộn, ngoại trừ chuyện đó ra thì anh làm việc gì cũng rất nhanh. Cô mới vừa đánh răng xong chuẩn bị dùng máy tăm nước thì anh đã thay áo khoác xong đứng ở trước gương sửa sang lại.
Bên ngoài rõ ràng có gương, không biết vì sao anh một hai phải chui vào bên trong để soi nữa.
Anh lấy ra một cái cà vạt, buộc nó quanh cổ rồi lại kéo ngón tay trỏ của mình quanh cổ áo hai lần.
Động tác vừa lúc rơi vào đáy mắt cô.
Có đôi khi cô cảm thấy đôi mắt Bùi Hàn Chu có phải có vấn đề hay không, vì sao luôn có thể bẻ vẹo cà vạt, ngày thường cô không nhìn thấy cũng không sao, hôm nay còn cố ý thắt nó lệch ở trước mặt cô khiến cho cô khó chịu phải không?
Chẳng lẽ anh không phải là người bị ám ảnh cưỡng chế sao?
“Ừm, phải bàn sáp nhập với Hòa Hoa.”
Cô không nhớ rõ nói gì sau đó, cả đầu óc chỉ có lòng bàn tay anh lướt qua khóe môi, mềm mại nhẹ nhàng tùy ý vuốt ve, thậm chí còn có chút tê dại cả lưng và da đầu.
Trái tim trong lồng ngực lại đập một cách kỳ lạ, Lâm Lạc Tang đột nhiên vuốt tóc, cô đã bị mắc kẹt trong hành động nhỏ tự nhiên và thân mật này, không thể giải thoát khỏi nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)