Sau khi Bùi Hàn Chu nói xong, Ngụy Dao lập tức giật mình tại chỗ, dáng vẻ yếu đuối động lòng người cũng chẳng màng diễn, nước mắt tích tụ ở hốc mắt đột ngột rơi xuống như vậy.
Ngụy Dao bắt đầu mở miệng nhưng mà chỉ mấp máy môi, hoàn toàn nói không nên lời.
Anh nhặt áo khoác của Lâm Lạc Tang từ sau ghế và kéo thẳng Lâm Lạc Tang ra khỏi phòng riêng, để lại Ngụy Dao lẻ loi một mình.
Nước vẫn từ từ chảy ra từ vòi rót, nhỏ giọt khắp mặt đất theo hướng của vết nứt.
Sau khi Ngụy Dao cảm nhận được đau đớn thì co rúm hít một hơi lạnh, từ từ cuốn làn váy lên rồi dùng ngón tay chạm vào vết thương đỏ hồng.
Thật sự…… Đau quá.
Nhưng không thể đau đớn bằng lời nói rét buốt xuyên thấu của anh, trước nay cô ta chưa từng thấy vẻ mặt như vậy của anh, cho dù trước kia anh có chán ghét mình thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ mắt lạnh không muốn nhìn cô.
Cô ta chưa bao giờ biết thì ra ngoại trừ lạnh nhạt ra thì anh sẽ còn cảm xúc khác, sẽ có ánh mắt hung ác như vậy, trong giọng điệu sẽ ẩn chứa tức giận và chán ghét khiến người ta sợ hãi. Như thể cô ta bước sai thêm một bước nữa thì dưới chân chính là vực sâu không đáy.
Ngụy Dao cắn chặt môi, đến cùng không kìm được mà bật khóc, trái tim dường như bị xoắn lấy hít thở không thông rồi lại nhớ tới một đêm mưa nào đó đã lâu trước đây, không biết đã phân rõ giới hạn bao nhiêu lần, giọng nói với tiếng mưa rơi mơ mơ hồ hồ nghe không rõ ràng lại mang theo lạnh lẽo vô tình như cũ của anh:“Đừng tự mình cảm động, cách tôi xa một chút.”
Bên trong xe, Lâm Lạc Tang mới vừa treo quần áo lên trên mắc áo trong phòng ngủ của xe, vừa quay đầu sang một bên thì nghe thấy anh hỏi:“Có bị bỏng không?”
“Không có…… Tôi trốn rất nhanh,”Lâm Lạc Tang rụt cổ,“Ai mà ngờ cô ta sẽ không tránh.”
Hôm nay thời tiết ấm lên một chút, hơn nữa cô cởi áo khoác ở trong phòng, lúc này trên người cô chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng màu sáng, nơi dính nước càng đậm hơn dính sát trên cánh tay.
Bùi Hàn Chu cụp mắt nhìn một hồi, lúc này mới vươn tay ấn lên chỗ ướt đẫm.
Lúc đầu Lâm Lạc Tang thực sự không có cảm giác gì nhưng khi bị anh chạm vào mới cảm giác được làn da hơi bị bỏng, vén tay áo lên đã thấy được một vùng nhỏ bị đỏ.
Có lẽ, cô thường bị một số vết thương ngoài da trong quá trình tập nhảy, điều này khiến cô cảm nhận được cơn đau chậm hơn.
Anh nhìn cô chằm chằm không nói nên lời trong vài giây:“…… Ngay cả mình bị thương em cũng không phát hiện được à?”
Lâm Lạc Tang muốn giải thích nhưng phát hiện bản thân hết đường chối cãi rồi mặc cho ánh mắt anh hạ xuống:“Trên đùi có hay không?”
Cô đang muốn nói hẳn là không có nhưng hiển nhiên anh đã không tin lời cô nói, mày nhíu lại, quyết định tự mình kiểm tra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)