Nếu không phải vậy, ông cụ đã không yêu cầu mình nhất định phải cưới Cổ Tư.
Trì Uyên nghĩ ngợi, “Được rồi, dưới nhà đã nấu cơm xong.
Lát nữa, cô nhớ xuống ăn cơm đấy.”
Cố Tư gật đầu.
Anh quay đầu rời đi.
Cô chờ một lát mới đóng cửa lại.
Cô đang chơi game, điện thoại còn ném ở lên giường.
Không cần suy nghĩ, chắc chắn là thua rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


