Nhưng cô không nhúc nhích, vờ như mình chẳng biết gì cả.
Một lúc sau Trì Uyên đẩy cửa ra, anh đứng ở cửa nói: “Ăn cơm thôi.”
Cổ Tư dời mắt từ điện thoại lên người Trì Uyên.
Cảm giác này phải nói thế nào nhỉ, giống như thời gian thay đổi, cảnh vật thay đổi, con người thì hoán đổi.
Trước đây, thường thì khi về nhà Trì Uyên sẽ nhốt mình trong thư phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


