Trì Uyên buông đũa xuống, nhìn Cố Tư.
Vẻ mặt của anh không thay đổi gì, dường như không có bất kỳ dao động cảm xúc nào vì lời nói của Cổ Tư.
Cổ Tư cười xong mới hỏi, “Sao, nghe tôi nói thật nên không vui à?”
“Không có.” Trì Uyên trả lời đâu ra đấy, “Thực ra, cô có thể nghĩ như vậy khiến tôi rất vui, nếu không tôi vẫn cảm thấy có lỗi với cô”
Trì Uyên hỏi, “Không ăn nữa? Ăn no rồi à?”
Cổ Tư đặt thìa xuống, “Tôi ăn no lâu rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


