Sau đó Cổ Tư lại cười ha ha, “Tôi nói linh tinh thôi, anh không cần xem là thật.”
Cô thay đổi chủ đề, hỏi Tử Thư, “Anh cùng ăn không? Nãy anh uống nhiều vậy, chắc cũng chẳng ăn được bao nhiêu.”
Cô gọi thức ăn hơi nhiều, chắc không thể ăn hết một mình được.
Cổ Tư “Ừ” một tiếng, “Được rồi, vậy anh mau đi đi, bao giờ rảnh thì cùng ăn.
Chúng ta đã lâu không ăn cơm với nhau rồi.”
Tử Thư gật đầu, “Được.”
Cô không tiễn anh ta mà ngồi xuống, chậm rãi ăn tiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


