Hứa Thanh Du ha ha cười ra tiếng: “Vậy anh nói xem em nên làm gì bây giờ, bằng không thì anh về thăm em một chút đi, em sẽ cho anh xem chân thành.”
Ninh Tôn thuận miệng nói ra: “Anh mà trở về em có chịu nổi không?”
Hứa Thanh Du sứng sờ một chút, sau đó a một tiếng kêu lên: “Cái đồ lưu manh nhà anh, sao bây giờ anh lại thành bộ dạng này vậy, anh học được cái xấu rồi Ninh Tôn.”
Ninh Tôn ở bên kia trầm giọng cười cười.
Không phải là anh học được cái xấu, mà là trong xương của người đàn ông nào mà không có chút tâm niệm tà ác, mà phần tà niệm này chỉ có người phụ nữ của mình mới làm tỉnh giấc được.
Thực ra đây là một loại bản năng, triệu hồi là sẽ xuất hiện thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

