Sau khi Hứa Thanh Du gọi thức ăn ngoài xong xuôi, cô chậm rãi đi về phía này, vòng tay ôm lấy eo của Ninh Tôn.
Cả người cô dựa lên người Ninh Tôn, khoé môi nhướn lên, mặc dù không hề nói một lời nào, nhưng trên khuôn mặt vẫn mang theo ý cười.
Mẹ Ninh thấy dáng vẻ này của cô, không nhịn được bật cười, “Con nhìn xem này, hai ngày nay mẹ ở nhà với con bé, thế mà mẹ cũng chưa từng thấy con bé hạnh phúc như bây giờ đâu đấy.”
Ninh Tôn vươn tay ôm lấy Hứa Thanh Du, cũng khẽ nở nụ cười, “Chắc là nhớ con đấy.”
Đúng thật là Hứa Thanh Du rất nhớ anh, hai người vừa mới đi đăng kí kết hôn chưa được bao lâu, vẫn còn đang trong giai đoạn tân hôn, rốt cuộc lại phải xa nhau như thế, tâm trạng của cô có chút không vui.
Mẹ Ninh không ở đây làm vướng víu tay chân bọn họ nữa, quay trở về phòng trước, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Đương nhiên chủ đề giữa hai người bọn họ vẫn xoay quanh chuyện của Trang Lệ Nhã, mặc dù ban nãy khi nói chuyện điện thoại, Ninh Tôn đã cố gắng an ủi Hứa Thanh Du rồi, nhưng trong lòng cô vẫn rất lo lắng.
Trước đây khuôn mặt của Trang Lệ Nhã từng bị Chương Tự Chi huỷ hoại, không biết liệu rằng bên phía cảnh sát có điều tra ra được việc này hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

