Hứa Thanh Du ở bên cạnh có chút bất lực, ngậm ngùi một câu: “Hiện tại bác ở chung cư đều đã nổi tiếng rồi sao?”
Mẹ Ninh tự cười nhạo mình: “Có vẻ là như vậy, danh tiếng lớn ngăn không nổi, không có cách nào khác.”
Hai người đi về hướng có ít người, sau đó mẹ Ninh lại nói: “Thực sự bác đang suy nghĩ có nên chuyển nhà hay không, bác không quá tin tưởng ông ta, nhỡ như hai ngày nữa ông ta lại đến thì cũng phiền phức, dứt khoát chuyển nhà đến một nơi mới, ông ta cũng không tìm được, như vậy có lẽ sẽ tốt hơn một chút.”
Hứa Thanh Du cảm thấy không cần thiết: “Nếu người đàn ông đó muốn dây dưa vẫn sẽ đi tìm bác, trốn thì trốn không được, con cảm thấy nếu ông ta xuất hiện, chúng ta nên chính diện đối mặt đi, nên khiến cho ông ta biết khó mà lui mới đúng.”
Đối với loại người như vậy thì nên khiến cho ông ta biết khó mà rút lui, khiến cho ông ta sợ hãi, nếu không về sau khẳng định sẽ mãi không xong.
Mẹ Ninh hơi phiền não, sau đó nói với Hứa Thanh Du: “Chúng ta nên đi về đi, cảm giác có rất nhiều người đều biết bác, con xem những người vừa nãy nhìn bác, đều là ánh mắt gì, phiền thật sự.”
Hứa Thanh Du cũng nhìn ra được, cô vâng một tiếng, hai người căn bản chưa đi dạo quá lâu ở dưới lầu cuối cùng lại đi về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

