Nếu thật sự cùng người đàn ông kia lướt qua nhau, cô không thể không thấy được.
Hứa Thanh Du lắc đầu, “Không nhìn thấy, người đàn ông đó bị đuổi đi rồi sao, đuổi ra khỏi tiểu khu?”
Ninh Tôn trả lời, “Hẳn là vậy đi, bảo vệ tiểu khu tới, hẳn là bắt ông ta tống ra ngoài rồi.”
Hứa Thanh Du nghĩ một hồi, liền thở phào một hơi, “Tốt nhất là như vậy, tốt nhất là như vậy, ông ta làm ầm ĩ như thế, căn bản cũng không cần công ty bên kia ra tay, như vậy liền càng có thể hiện chúng ta cây ngay không sợ chết đứng.”
Nói xong cô mới nhớ tới một chuyện, “Hai người đều không ăn cơm trưa sao, còn ngồi ở nơi này xem TV.”
Mẹ Ninh tựa ra sau ghế sofa duỗi lưng một cái, “Bị gã đàn ông chó chết đó kiếm chuyện, mẹ còn không có thời gian nấu cơm, vừa rồi A Tôn đặt thức ăn ngoài về, liền nghĩ đến buổi trưa hôm nay con trở về, cho nên mang luôn phần của con.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

