Mẹ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, “Ông muốn lột trần việc gì, tôi hỏi ông, ông có thể lột trần việc gì?”
Người đàn ông lắc lư bước đến dựa vào tay vịn của sofa, ôm chặt vai, bộ dạng đã dự được từ trước, gì cũng không sợ, “Tùy tiện bóc trần một việc gì đó đã đủ ảnh hưởng các người rồi, không phải chỉ cần dựa vào cái miệng này của tôi thôi sao, dù sao tôi cũng không mất mát gì.”
Ninh Tôn nghe vậy nên bật cười, “Xem ra ông thật sự không sợ bọn tôi báo cảnh sát.”
Người đàn ông bĩu môi, “Báo cảnh sát thì sao? Cho dù tôi có bị đưa vào tù, thì cũng chỉ vài ngày là xong, vài ngày sau tôi lại đến tìm như vậy nữa, cho dù các người dọn nhà cũng không thể trốn được tôi.”
Ninh Tôn gật đầu, “Vậy tôi báo cảnh sát trước rồi tính sau, dù sao cũng nên để ông vào tù ngồi vài ngày trước, loại người như ông, nhất định đừng ở bên ngoài làm hại nhiều người nữa, người phụ nữ lúc trước không ở bên ông cũng thật may mắn, loại người cặn bã như ông đã được định là cô đơn đến già rồi.”
Người đàn ông cười giễu cợt, dường như một chút cũng không sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

