Sau khi trở về nhà, Lâm An An liền nổi trận lôi đình.
Lâm An An đập phá rất nhiều đồ đạc.
Cô ấy cực kỳ tức giận vì chuyện của Lý Vũ nên định bụng sẽ đến trung tâm thương mại mua một bộ trang sức, cô ấy muốn giúp tâm trạng của mình khá lên một chút.
Thế mà cô ấy lại bị nhân viên cửa hàng mỉa mai, làm cho cô ấy mất hết thể diện.
Trước đây, mỗi lần cô ấy không vui, Trì Việt sẽ mua đủ loại trang sức để dỗ dành cô ấy.
Nhưng cô ấy chẳng hề coi trọng chúng chút nào.
Cho nên khi vừa bước vào cửa hàng, mấy viên kim cương nhỏ xíu kia hoàn toàn không lọt nổi vào mắt cô ấy.
Thế là cô ấy liền bảo nhân viên lấy trang sức cao cấp ra.
Tất cả mấy viên kim cương ấy đều không lớn bằng viên kim cương hồng mà Trì Việt từng tiện tay tặng cho cô ấy. Thế mà bọn họ lại báo giá tận mấy chục triệu.
Tiền tiêu vặt mỗi tháng của cô ấy chỉ có hai trăm nghìn mà thôi, cô ấy không có từng đó tiền.
Bị đả kích liên tiếp mấy lần trong một ngày khiến cho Lâm An An hết sức khó chịu.
Lâm Đống vừa về đến nhà đã thấy cảnh tượng nhà cửa bừa bộn, ông ta tức đến nỗi nghẹt thở.
“Có chuyện gì vậy? Sao nhà cửa lại thành ra thế này hả?”
Người giúp việc run rẩy trả lời: “Không biết tại sao cô chủ trở về là nổi giận, làm ầm ĩ một trận lớn.”
Lâm Đống tức đến đỏ cả mặt: “Nó muốn tạo phản à?”
Lâm An An biết Lâm Đống đã về rồi, cô ấy lập tức chạy từ trong phòng ra, hiên ngang nói:
“Bố, cho con mười triệu đi.”
Lâm Đống tát cô ấy một cái: “Đồ con gái bất hiếu!”
“Đập phá nhà cửa thành ra thế này mà còn dám mở miệng đòi tiền.”
“Mở miệng ra là xin mười triệu, sao không đi cướp luôn đi.”
Gần đây hiệu quả việc làm ăn của công ty không tốt, còn bị đứt gãy chuỗi vốn, nên công ty đang rất cần một khoản đầu tư.
Dạo này ông ta bận đầu tắt mặt tối cũng là vì chuyện này.
Mà lúc này, hành động của Lâm An An chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Lâm An An bị cái tát này làm cho ngây người, bố cô ấy dám đánh cô ấy.
Rõ ràng trước đây bố đối xử với cô ấy rất tốt mà, còn thường xuyên gọi điện nói nhớ cô ấy, bảo cô ấy nên đưa Trì Việt về nhà ăn cơm thường xuyên.
Mỗi lần Trì Việt đưa cô ấy về, bố cũng luôn tỏ vẻ hiền từ.
Trái lại, thái độ của Trì Việt với bố mẹ cô ấy thì chẳng tốt chút nào, thậm chí còn không cho bố tiếp cận cô ấy.
Bố mẹ cô ấy là bậc trưởng bối, vậy mà Trì Việt luôn thể hiện thái độ của kẻ bề trên trước mặt bọn họ.
Chút tôn trọng dành cho bố mẹ cô ấy cũng không có.
Cô ấy không hiểu nổi tại sao bây giờ bố mình lại thay đổi đến vậy.
Chẳng phải chỉ đập vài món đồ thôi sao, mua lại là được mà.
Trước đây, khi ở biệt thự của Trì Việt, mỗi lần cô ấy nổi giận lên đều rất thích đập đồ, mà còn cố tình chọn những món đắt tiền để đập, đặc biệt là mấy cái bình cổ.
Vậy mà Trì Việt chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ bảo người giúp việc dọn dẹp, sau đó đổi món mới.
Lâm Đống vẫn tiếp tục mắng cô ấy.
“Con có biết bây giờ công ty đang ở trong hoàn cảnh nào không?”
“Nếu không kéo được nguồn đầu tư, cả nhà chúng ta sẽ phải uống gió Tây Bắc mà sống đó!”
Lâm An An không thể tin nổi.
“Sao có thể chứ!”
Rõ ràng là kiếp trước công ty đâu có gặp vấn đề gì, còn ngày càng phát triển tốt hơn cơ mà, thậm chí quy mô còn lớn hơn bây giờ mấy lần nữa cơ.
…
Trì Việt đã ở bên Mộng Dao trong biệt thự suốt hơn một tuần, anh mới luyến tiếc đi làm.
Mộng Dao cũng chuẩn bị đi làm ở bệnh viện.
Sau khi về nước, gia đình cô đã sắp xếp cho cô vào bệnh viện nhà mình làm việc.
Chỉ là phải trì hoãn việc này lại do Trì Việt.
Sau khi thắt cà vạt xong, Trì Việt vẫn ôm lấy eo cô không chịu buông.
“Bảo bối à, anh không nỡ xa em chút nào.”
Nói rồi Trì Việt lại hôn lên môi cô mấy cái.
“Chỉ là đi làm thôi mà, có phải đi xa đâu, tối là chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Mộng Dao vuốt tóc anh, như đang vuốt lông của một con thú nhỏ vậy.
Trì Việt lại rất hưởng thụ, còn liên tục cúi xuống, dụi đầu vào tay cô.
“Muốn vợ đi làm cùng anh cơ.”
“Nhưng em cũng có công việc của mình mà.”
Mộng Dao lộ ra nét tinh ranh: “Hơn nữa… Anh có chắc là nếu em đi làm cùng anh, anh có thể làm việc đàng hoàng được không?”
Trì Việt vùi đầu vào cổ cô, tham lam ngửi hương thơm trên người cô.
Mộng Dao giơ tay ôm lấy anh: “Nhớ thì nhắn tin cho em.”
Hai người lại tình tứ một hồi, Trì Việt mới lưu luyến đi làm.
Kết quả là vừa đến công ty, anh đã bắt đầu thấy nhớ vợ rồi.
Mấy ngày rồi mới thấy giám đốc đi làm lại, nhân viên ai nấy đều tò mò.
Xưa nay, tổng giám đốc không bao giờ dính dáng đến nữ sắc, vậy mà đột nhiên lại tuyên bố kết hôn, thậm chí anh còn tự duyệt cho mình được nghỉ tân hôn.
Lúc đầu, mọi người cũng không tin lắm đâu.
Nhưng trợ lý Hứa là người thân cận nhất bên cạnh tổng giám đốc, anh ta đã nói việc tổng giám đốc kết hôn là thật, vậy chắc chắn là thật.
Thế nên mọi người lại càng tò mò hơn, rốt cuộc là thần thánh phương nào đã cưới được tổng giám đốc, ai cũng đoán chắc chắn người đó là một người cực kỳ xinh đẹp.
Ai mà chẳng muốn gặp phu nhân của tổng giám đốc chứ.
Bên cạnh, trợ lý Hứa lặng lẽ gật đầu, đúng thật là một người đẹp cực kì hiếm thấy.
Cũng không thể trách tổng giám đốc vừa gặp đã yêu.
Đêm đó, vốn dĩ anh ta là người mang thuốc giải đến cho tổng giám đốc, kết quả là anh ta bị tổng giám đốc nhốt ngoài cửa cả đêm, không cho vào.
Sáng hôm sau người kia còn chưa tỉnh thì đã bị tổng giám đốc lừa về nhà.
Chuyện đó thật sự khiến anh ta kinh ngạc suốt một thời gian dài.
Cứ chốc chốc là Trì Việt lại nhìn điện thoại một lần, cứ như anh muốn xuyên thủng cả màn hình, cứ sợ bỏ lỡ bất kỳ tin nhắn nào của vợ.
Ngày đầu đi làm, chủ yếu là để làm quen với quy trình của bệnh viện thôi, nên cô cũng không bận lắm.
Vì vậy, Mộng Dao cũng rất thường xuyên chú ý đến điện thoại.
Chỉ cần thấy tin nhắn của Trì Việt là cô sẽ trả lời ngay lập tức.
Cô biết, nếu cô trả lời chậm thì chắc chắn Trì Việt sẽ suy nghĩ lung tung.
Nhưng may mắn đây là bệnh viện nhà cô, nên cho dù cô có nhìn điện thoại thường xuyên thì cũng không ai dám nói gì.
Nếu người trong bệnh viện biết được suy nghĩ của cô, chắc chắn họ sẽ nói cô nghĩ nhiều rồi.
Dù không phải bệnh viện nhà cô thì bọn họ cũng chẳng dám nói gì.
Nhưng cô đã lỡ hứa với Trì Việt là sau khi tan làm sẽ để anh đến đón cô.
Giờ này chắc anh cũng sắp tới rồi.
Nên cô chỉ đành từ chối thôi:
“Xin lỗi nhé, tối nay mọi người đi đi, để tôi mời.”
“Lần sau tôi sẽ đi cùng mọi người.”
Đồng nghiệp của cô cũng thông cảm: “Không sao không sao, khi nào cô rảnh chúng ta sẽ tụ tập lại sau.”
Chẳng ai ngờ Mộng Dao đã kết hôn rồi.
Cô chào mọi người rồi rời đi.
Trì Việt vừa nhắn tin, nói là anh đã đến nơi rồi.
Mộng Dao chỉ vừa kịp lên xe, Trì Việt đã đưa tay ra đón cô ngồi vào lòng mình.
Tài xế cũng rất hiểu chuyện, lập tức nâng vách ngăn lên.
Đúng là người làm việc bên cạnh tổng giám đốc, chuyên nghiệp thật.
Tài xế mỉm cười vui vẻ, thầm nghĩ trong lòng. Đã rất lâu rồi tổng giám đốc mới cười tươi như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


