"Cậu có quyền gì mà ngăn cản tớ nói chứ?" Trần Tư Tư bực bội.
Cô ta không hài lòng với thái độ của Hứa Tuyên.
Là bạn của cô ta nhưng lại đứng về phía người ngoài.
Kiếp trước, Hứa Tuyên còn khuyên cô ta nên ở bên Kỳ Duật, nói anh rất tốt, nhưng thực chất chẳng hiểu gì về cô ta.
Rõ ràng chỉ muốn lấy lòng Kỳ Duật.
Lần này, cô ta sẽ không để cậu ta dùng mình làm bàn đạp nữa.
Hứa Tuyên không hiểu chuyện gì, cảm thấy hôm nay Trần Tư Tư như nuốt phải pháo, gặp ai cũng muốn tấn công.
Hai cô gái phía trước lập tức cau có.
Sao lại buông lời nhục mạ như vậy?
Nói gì thì nói, mê trai thì sao, có cô gái nào không thích nhìn trai đẹp chứ.
Một người trong số đó châm chọc: “Xem ra là có người không ăn được nho nên chê nho chua.”
Còn khoe khoang mình và Kỳ Duật là bạn thơ ấu, chắc chắn là nói dối.
Có khi Kỳ Duật còn chẳng để ý cô ta.
Người kia đồng tình: "Đúng vậy, có người rất ác độc, không ăn được thì phá hủy."
"Cô nói ai ác độc?" Trần Tư Tư tức giận.
"Kỳ Duật mới là người—"
Cô ta đang nói dở thì liếc thấy Kỳ Duật bước vào lớp, vội cúi đầu, sợ Kỳ Duật chú ý đến mình.
Thấy vậy, cô gái nhạo báng: "Ơ kìa, sao không nói tiếp nữa?"
"Thấy người ta đến nên sợ à?"
Trần Tư Tư vẫn im lặng, nhưng lòng thì đã chửi thầm hai người này hàng nghìn lần.
Toàn lũ ngốc!
Thôi, cô ta không thèm so đo với họ.
Hai người tưởng cô ta sợ, cũng không nói thêm gì, quay lại xem lễ khai giảng tiếp.
…
Kỳ Duật sống trong một khu dân cư cũ, phải rẽ qua hai con hẻm.
Anh đeo túi sách một bên vai, vừa bước vào ngõ nhỏ.
Ngay lập tức, vài gã tóc vàng đang trò chuyện đi tới. Nhìn thấy Kỳ Duật, chúng liền ngừng cười và lập tức quay người chạy trốn.
Kỳ Duật không phản ứng gì, bước thẳng về nhà.
Những người đó cũng sống ở khu này, tuổi tác ngang bằng Kỳ Duật, nhưng thành tích học tập kém, hiện đang học tại trường giáo dục thường xuyên.
Từ lâu, chúng đã không ưa Kỳ Duật.
Bởi Kỳ Duật không chỉ được yêu mến ở trường.
Các bậc phụ huynh của chúng thường xuyên khen anh trước mặt con cái, không giống như chúng chỉ biết gây chuyện.
Vì vậy, chúng thường xuyên nhạo báng anh không có cha, nhưng Kỳ Duật luôn bỏ ngoài tai.
Điều này khiến chúng càng khó chịu hơn, cho rằng Kỳ Duật coi thường bọn họ.
Năm lớp 6, mẹ Kỳ Duật qua đời.
Chúng hả hê, nói trước mặt Kỳ Duật rằng đã không có cha, giờ còn mất luôn mẹ. Có lẽ sau này bà ngoại cũng sẽ bị Kỳ Duật hãm hại.
Lần đó, Kỳ Duật không bỏ qua như mọi khi, mà đánh cho chúng một trận tơi bời.
Chúng không ngờ anh vốn chỉ biết học lại đánh nhau giỏi đến vậy.
Về mách phụ huynh, nhưng chẳng ai tin.
Từ đó, mỗi lần gặp, Kỳ Duật đều dạy cho chúng một bài học.
Chúng sợ hãi.
Không dám quấy rối Kỳ Duật nữa. Thấy anh là tránh xa như chuột thấy mèo.
Về đến nhà, Kỳ Duật nghe tiếng bà ngoại xào nấu trong bếp.
Anh vội để túi sách xuống: "Bà ơi, để cháu làm."
"Kỳ Duật về rồi đấy à." Bà nhìn anh với ánh mắt trìu mến.
"Không cần đâu, thức ăn sắp xong rồi."
"Để cháu làm." Kỳ Duật giành lấy muôi.
Bà đã cao tuổi, sức khỏe không còn như trước, nên mỗi khi anh ở nhà đều không để bà động tay vào việc gì.
Thức ăn nhanh chóng được dọn ra: hai món ăn và một bát canh.
Bà của Kỳ Duật từng là giáo viên tại một trường tiểu học gần đó.
Hàng tháng bà vẫn nhận tiền lương hưu. Tuy không nhiều, nhưng đủ cho hai bà cháu sống.
Cộng thêm Kỳ Duật học giỏi, hàng năm đều nhận học bổng, học phí cũng không phải lo.
Cuộc sống cũng tạm ổn.
Kỳ Duật gắp thức ăn cho bà: "Bà ơi, từ nay lớp 12 có thêm tiết tự học buổi tối, bà không cần đợi cháu đâu. Bà cứ đi ngủ sớm nhé."
Hôm nay là ngày khai giảng nên không có giờ tự học buổi tối.
Từ ngày mai, lịch học lớp 12 sẽ chính thức được áp dụng nghiêm ngặt.
Lớp 12 là giai đoạn quan trọng, bà cũng không muốn Kỳ Duật phải lo lắng.
…
Hai tiết học vừa kết thúc.
Giải lao, lớp học ồn ào náo nhiệt.
Đúng lúc ấy, giáo viên chủ nhiệm đột ngột bước vào, cả lớp lập tức im phăng phắc. Học sinh đồng loạt cúi đầu, giả vờ đọc sách hoặc làm bài tập.
Giáo viên nghiêm mặt: "Cả tầng này chỉ có lớp các em ồn ào nhất. Đã là học sinh lớp 12 rồi, không thấy lo à?"
Mọi người đều nghĩ giáo viên chuẩn bị răn đe, nhưng không ngờ lại không nói gì.
Chỉ thấy giáo viên chủ nhiệm bỗng thay đổi biểu cảm, cười tươi nói với người ở cửa.
"Mộng Dao, em vào đi."
Dưới ánh nhìn chăm chú của cả lớp, Mộng Dao bước lên bục giảng.
Cô gái buộc tóc cao, mặc váy trắng, cả người toát lên vẻ nhẹ nhàng, sang trọng. Đường viền cổ và mép váy điểm xuyết sọc đen, tạo điểm nhấn hoàn hảo.
Tôn lên vẻ đẹp thanh xuân của thiếu nữ.
"Ôi trời, cậu ấy là ai vậy? Cậu ấy xinh quá!"
"Không thấy mặc đồng phục, chắc là học sinh chuyển trường? Sao lớp 12 rồi vẫn chuyển nhỉ?"
Các bạn học thì thầm.
"Im lặng." Giáo viên chủ nhiệm vỗ tay: "Mộng Dao vừa chuyển từ thành phố A đến, từ giờ sẽ là thành viên của lớp chúng ta."
Nụ cười rạng rỡ không giấu được trên gương mặt giáo viên.
Ông đã xem qua thành tích của Mộng Dao ở thành phố A, hạng giỏi, và giáo dục ở đó tốt hơn ở đây rất nhiều.
Giờ đây, lớp lại thêm một học sinh xuất sắc.
Thấy thầy ra hiệu, Mộng Dao mỉm cười chào cả lớp: "Xin chào mọi người, mình là Mộng Dao, rất mong được các bạn giúp đỡ."
Nhiều học sinh vỗ tay hoan nghênh.
Trần Tư Tư nghi ngờ nhìn người trên bục, ở kiếp trước lớp họ đâu có học sinh chuyển trường nào.
Mộng Dao này là sao?
Đặc biệt khi thấy nhiều bạn đắm say trước nhan sắc cô, trong mắt Trần Tư Tư thoáng hiện ghen tỵ.
Lúc này, chỉ còn một chỗ trống ở hàng cuối, cạnh Kỳ Duật.
Giáo viên chủ nhiệm bảo Mộng Dao ngồi bên Kỳ Duật, đều là học sinh xuất sắc, vậy có thể cùng nhau trao đổi học tập.
Mộng Dao đeo balo bước đến.
Kỳ Duật vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.
Như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến anh.
Mãi đến khi nghe tiếng động bên cạnh, Kỳ Duật mới ngẩng đầu nhìn sang.
Anh lập tức bị choáng ngợp.
Làn da trắng mịn, đôi mắt long lanh, nụ cười mỉm nơi khoé môi cô gái cùng hương hoa dành dành thoảng qua, khiến trái tim anh không khỏi rung động.
Nhưng ngay lập tức, anh lấy lại bình tĩnh, không ai nhận ra.
Mộng Dao đặt balo xuống, mỉm cười rạng rỡ: "Chào bạn cùng bàn, tớ tên là Mộng Dao."
Kỳ Duật hơi khựng trước nụ cười ấy, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, đáp: "Kỳ Duật."
Mọi người cảm thán, đúng là Kỳ Duật, vẫn lạnh lùng như thường lệ.
Tiên nữ ở trước mặt cũng không có tý biểu cảm nào.
Trần Tư Tư liếc Mộng Dao với ánh mắt khinh bỉ.
Cứ nghĩ học sinh chuyển từ thành phố A sẽ khác, hóa ra cũng là kẻ nông cạn, chỉ biết nhìn mặt.
Còn cô ta thì khác, cô ta không để ý đến ngoại hình, gia thế hay tiền bạc.
Đây là điều mà Kỳ Duật sẽ không bao giờ hiểu được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

