Nàng tuy luôn rúc ở Hiền Lâm Quán, cũng luôn giả ngốc cái gì cũng không biết, nhưng hóng hớt thì không sót chuyện nào, triều đường hiện nay cục diện ra sao, nàng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Cẩu hoàng đế.”
Yến Đồng Thù lại nghiến răng nghiến lợi mắng một câu.
Yến phu nhân vừa bước ra, Trần Mỹ Dung lập tức sáp tới: “Đại tỷ!”
Bà ta nũng nịu gọi một tiếng, kéo tay Yến phu nhân: “Đại tỷ, Đồng Thù nhà ta có tiền đồ rồi, sau này chúng ta ra ngoài, vô cùng nở mày nở mặt. Đi đi đi, muội dẫn tỷ đến tiệm lụa Tiền Ký, chọn vài xấp vải tốt, chúng ta may thêm mấy bộ y phục.”
Yến phu nhân mệt mỏi trong lòng: “Mỹ Dung, ta biết ý tốt của muội. Nhưng hôm nay ta hơi mệt, muội về trước đi. Chuyện may y phục, chúng ta để sau hẵng nói.”
Trần Mỹ Dung bĩu môi, không hiểu Yến Đồng Thù thăng quan là chuyện tốt lớn như vậy, tại sao đại tỷ nhà mình lại mang vẻ mặt sầu não.
Yến Lương Ngọc vội vàng kéo Trần Mỹ Dung: “Nương, chốn quan trường hiểm ác, mẫu thân là sợ đại ca bị người ta ám toán.”
Trần Mỹ Dung gật đầu: “Cũng đúng, Đồng Thù trước đây chính là bị đám lão hồ ly chốn quan trường hãm hại. Nhưng Đồng Thù nhà ta tài cao năng lực giỏi, Tân đế là người biết nhìn hàng.”
Yến Lương Ngọc nhắc nhở: “Nương, không được nói Hoàng thượng như vậy, là đại bất kính.”
Trần Mỹ Dung vội vàng ngậm miệng.
Yến Lương Ngọc định tiễn Trần Mỹ Dung ra ngoài, Yến Lương Dung bước tới cười nói: “Lương Ngọc, hôm nay muội cũng mệt mỏi cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Tỷ đằng nào cũng phải về nhà, tỷ tiễn di nương ra ngoài cho.”
Yến Lương Ngọc gật đầu: “Vậy làm phiền tỷ tỷ.”
Yến Lương Dung cười đoan trang, cùng Trần Mỹ Dung đi ra ngoài phủ.
Yến Lương Dung kín đáo đánh giá Trần Mỹ Dung, “Di nương.”
Trần Mỹ Dung nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt của Trần Mỹ Dung như một hồ nước mùa xuân, khi không nói “lời tục tĩu”, nhìn người ta, dịu dàng đằm thắm.
Bà ta hỏi: “Sao vậy, Lương Dung? Con có lời muốn nói với ta?”
Tóm Lại, Là Một Tên Cẩu Hoàng Đế Cực Kỳ Đáng Ghét...
Yến Lương Dung lên tiếng: “Di nương, nghe nói trong nhà Tiền lão bản còn có hai người con trai, đối với người vô cùng kính trọng.”
Đây cũng là lý do bà không có cách nào nhận lời gánh vác một vạn quan tiền hồi môn của Chu gia, bà bước vào Tiền gia khi đã quá muộn.
Số tiền đó, nếu là do chính tay bà kiếm được, bà cho hết con gái làm của hồi môn cũng chẳng sao. Nhưng tiền của Tiền gia là do Tiền Bất Bình kiếm ra, lẽ đương nhiên, phần lớn tiền bạc và cửa hiệu của Tiền gia đều phải để lại cho con trai ruột của ông ấy.
Nếu bà đi tranh giành, thế thì quá mất mặt rồi, bà không làm nổi loại chuyện mất thể diện nhường này.
Yến Lương Dung cẩn thận và tỉ mỉ quan sát sắc mặt của Trần Mỹ Dung: “Di nương, ta nghe nói Nhị công tử của Tiền gia có ý định theo con đường làm quan?”
Trần Mỹ Dung thở dài một hơi: “Đúng vậy, Lương Dung à, ta không giấu gì con, Tiền gia mở tiệm tơ lụa, buôn bán quả thực rất tốt. Nhưng sĩ nông công thương, thân phận thương nhân chung quy vẫn thấp kém hơn người ta một bậc. Hai đứa con trai của Tiền gia, lão đại năm nay đã hai mươi sáu tuổi, tính tình trầm ổn, đã lấy vợ, phu thê hòa thuận, con cái đủ nếp đủ tẻ. Phu quân ta liền nghĩ đến việc dần dần giao lại việc buôn bán của tiệm tơ lụa cho nó quản lý, dốc toàn lực chu cấp cho lão nhị thi khoa cử, bước vào chốn quan trường. Chỉ là, haizz...”
Nhắc đến đây, Trần Mỹ Dung lại thấy sầu não.
Khoa cử đâu phải chuyện dễ thi như vậy?
Lão nhị thi hai lần, đều danh lạc Tôn Sơn, đến nay vẫn chỉ là một sĩ tử bình thường vừa qua kỳ thi châu phủ.
Thi không đỗ Tiến sĩ, cơ nghiệp trong nhà cũng không nằm trong tay mình, dần dà, trong lòng lão nhị bắt đầu mất cân bằng.
Trần Mỹ Dung thở dài nói: “Năm nay Tân đế đăng cơ, phá lệ mở thêm một ân khoa, trong nhà đã mời ba vị phu tử, hy vọng năm nay nó có thể thi đỗ.”
Nếu thi không đỗ, mâu thuẫn giữa lão đại và lão nhị e là khó mà xoa dịu được, trong nhà chắc chắn sẽ rối tinh rối mù.
Đáy mắt Yến Lương Dung lóe lên tia tinh anh: “Phu tử bình thường e là không ổn đâu.”
Trần Mỹ Dung lại càng thêm sầu não: “Thế cũng hết cách, phu tử chúng ta mời đã là những người giỏi nhất rồi, trong đó có một vị từng làm việc ở Hàn Lâm Viện nữa cơ.”
Yến Lương Dung đáp: “Vậy e là tuổi tác đã hơi cao rồi.”
Trần Mỹ Dung gật đầu: “Đều đã ngoài năm mươi cả rồi.”
Yến Lương Dung phân tích: “Khoa cử mỗi năm đề thi đều khác nhau, không chỉ cần hiểu rõ sở thích của quan chủ khảo, mà còn phải nắm bắt được hoài bão chính trị của Hoàng thượng. Tuổi tác đã cao, thường không theo kịp chiều hướng của triều đình. Nếu có một người trẻ tuổi hơn dẫn dắt chỉ bảo, nói không chừng Tiền Nhị công tử năm nay sẽ thi đỗ đấy.”
Trần Mỹ Dung bĩu môi: “Người trẻ tuổi đều đi làm quan hết rồi, ai rảnh rỗi đến làm phu tử chứ?”
Yến Lương Dung rào đón đến tận lúc này, rốt cuộc cũng thuận nước đẩy thuyền lên tiếng: “Di nương, người thấy phu quân Trịnh Thuần của ta thế nào?”
Hai mắt Trần Mỹ Dung lập tức sáng rực: “Thế thì tốt quá! Trịnh Thuần năm xưa thi đỗ Tiến sĩ đứng thứ hai mươi, danh liệt hàng đầu đấy.”
Thấy Trần Mỹ Dung đã động tâm, Yến Lương Dung lập tức tiếp lời: “Nhưng mà Di nương à, hiện nay chức quan Triều Phụng Lang đang để trống, phu quân ta muốn tiến thêm một bước, cần chút tiền bạc để lo lót.”
Trần Mỹ Dung hưng phấn nói: “Chuyện này dễ thôi, ta về sẽ nói với lão Tiền, bảo ông ấy lấy chút bạc ra. Loại chuyện đôi bên cùng có lợi này, ông ấy chắc chắn sẽ đồng ý.”
Nói xong, Trần Mỹ Dung liền lên xe ngựa chạy về nhà báo tin vui.
Yến Lương Dung thở phào nhẹ nhõm, chuyến đi hôm nay, xem như không uổng công.
Hy vọng Đồng Thù có thể quan vận hanh thông, đến lúc đó nàng và Trịnh Thuần cũng có thể nương theo mà đường quan lộ suôn sẻ.
Yến Lương Dung cũng uyển chuyển bước lên xe ngựa, trở về Trịnh phủ.
Vừa mới bước qua cửa, hạ nhân lập tức người này nối tiếp người kia chạy đến thư phòng bẩm báo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
