Trần Mỹ Dung đắc ý giơ cổ tay thon thả trắng trẻo của mình lên: “Đại tỷ, tỷ xem, với chiếc này của ta là một đôi. Đẹp không? Đắt lắm đấy!”
Trâm ngọc trên đầu ước chừng cũng phải hơn hai cân rồi, cũng không chê nặng đầu.
Trần Mỹ Dung bĩu môi, “Vậy đại tỷ, chiếc vòng này, tỷ còn muốn không?”
Yến phu nhân tức giận lườm bà một cái: “Muội vẫn là giữ lại tự mình đeo đi.”
Trần Mỹ Dung không phục hừ một tiếng: “Vậy tỷ không cần, ta cho Tiểu Thù, sau này làm sính lễ cho con dâu Tiểu Thù.”
Nói rồi, Trần Mỹ Dung liền bước nhanh đến trước mặt Yến Đồng Thù, đưa chiếc vòng cho Yến Đồng Thù.
Chiếc vòng này nói là cho con dâu tương lai của Yến Đồng Thù, thực chất là cảm tạ Yến phu nhân đã khổ tâm mưu tính cho con gái ruột của bà là Yến Lương Ngọc.
Yến Đồng Thù hiểu ý của bà, hào phóng nhận lấy, cười nói: “Cảm ơn di nương.”
Trần Mỹ Dung hạ thấp giọng nói: “Nhận đồ của ta rồi, lát nữa người của Chu gia đến, phải hung hăng áp đảo khí thế của bọn họ cho ta. Hừ, dám bắt nạt con gái ta.”
Yến Đồng Thù đưa cho Trần Mỹ Dung một ánh mắt trấn an, sau đó làm một động tác chém chết Chu gia.
Yến phu nhân lắc đầu: “Tục.”
Yến Đồng Thù và Trần Mỹ Dung ăn ý nhìn nhau, tục thì tục thôi.
Vàng bạc châu báu, ai mà không thích?
Trần Mỹ Dung nói rồi ngồi xuống, lườm Yến Lương Ngọc một cái: “Con cũng thế, không có tiền đồ, cứ khăng khăng thích cái tên hèn nhát vô dụng Chu Chính Tuân đó.”
Yến Lương Ngọc cụp mắt xuống, sắc mặt trắng bệch.
Trần Mỹ Dung thấy con gái mình mang dáng vẻ sắp khóc, vội vàng tìm cách chữa cháy: “Ta cũng đâu có nói không cho con gả a. Ta đây không phải là sợ vị thế của chúng ta đặt quá thấp, con gả qua đó chịu thiệt thòi, muốn dập tắt khí thế của Chu gia bọn họ một chút sao?”
Trần Mỹ Dung nói như vậy, Yến Lương Ngọc càng cảm thấy mình có lỗi với bà.
Vì chuyện của nàng, mẫu thân và nương chạy ngược chạy xuôi, đối mặt với Chu gia cứ thế thấp hơn một cái đầu, chịu đủ mọi ấm ức, nhưng nàng vẫn không có cách nào hoàn toàn buông bỏ.
Những chuyện chính sự cần nói đều đã nói xong, mọi người cũng thả lỏng, nói chuyện phiếm.
Ước chừng một nén nhang sau, nha hoàn đến báo nói người của Chu gia đã đến.
Yến Đồng Thù với tư cách là con trai trưởng trong nhà, đứng dậy ra ngoài đón khách, vừa đến cửa lớn, sắc mặt liền trầm xuống.
Hôm nay bàn bạc ngày cưới, để tỏ lòng tôn trọng, người của Yến gia đều đã đến đông đủ, nhưng Chu gia, chỉ có Chu phu nhân, muội muội của Chu phu nhân là An Thường Nga, Chu Chính Tuân ba người đến.
Chu đại nhân căn bản không đến.
Yến Đồng Thù cười lạnh, vừa rồi Trần Mỹ Dung còn bảo nàng ra oai phủ đầu Chu gia, kết quả Chu gia vừa vào cửa ngược lại đã ra oai phủ đầu bọn họ trước.
Yến Đồng Thù hờ hững chào hỏi một tiếng.
Chu phu nhân như không nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Yến Đồng Thù, cười nói: “Hiền điệt hôm nay không đến Hiền Lâm Quán làm việc sao?”
Yến Đồng Thù nhướng mày, cười nói: “Quan Tòng tam phẩm như ta nhàn rỗi lắm, đâu giống như Chu đại nhân, là Trung phụng đại phu Chính tứ phẩm, là rường cột quốc gia, trọng thần đắc lực, trăm công nghìn việc.”
Lời này của Yến Đồng Thù nói rất thẳng thừng, Chu Chính Tuân ở bên cạnh nghe xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Chu phu nhân lại như không nghe ra sự châm chọc trong giọng điệu của Yến Đồng Thù, nói: “Bệ hạ vừa đăng cơ không lâu, cha của Chính Tuân đang được thánh sủng, e là không bao lâu nữa lại phải tiến thêm một bước rồi.”
Da mặt thật dày.
Yến Đồng Thù hít sâu một hơi, thầm vẽ vòng tròn nguyền rủa Chu phụ hôm nay xuống xe ngựa sẽ ngã một cú thật đau.
Đoàn người bước vào chính sảnh.
Yến phu nhân, Trần Mỹ Dung, Yến Lương Dung nhìn thấy Chu gia chỉ có ba người đến, sắc mặt cũng đồng loạt lạnh xuống.
Yến Lương Ngọc nhìn về phía Chu Chính Tuân, giữa hàng lông mày đều là sự trách móc.
Chu Chính Tuân chột dạ dùng khẩu hình nói: Ta đã khuyên nương rồi.
Yến Lương Ngọc há miệng, muốn chất vấn một hai câu, lại nhớ đến lời dặn dò của Yến phu nhân, không cho nàng nói chuyện, đành lặng lẽ ngậm miệng lại.
Hai nhà chào hỏi hàn huyên vài câu, hỏi thăm dạo này có khỏe không, liền đưa câu chuyện vào chủ đề chính.
Chu phu nhân nở nụ cười vừa phải: “Yến phu nhân, Chính Tuân nhà ta và Lương Ngọc nhà bà là tình nghĩa từ nhỏ, hai nhà định thân lâu như vậy rồi, vẫn luôn chưa bàn ngày cưới, chuyện này a, là chúng ta làm không đúng. Nhưng, chúng ta chủ yếu cũng là cân nhắc đến việc Chính Tuân là nam tử, trên người không có công danh, cầu thú Lương Ngọc, sợ thiệt thòi cho con bé.”
Trần Mỹ Dung đảo mắt, làm mặt quỷ làm bộ làm tịch với Yến Đồng Thù, không phát ra tiếng dùng khẩu hình nói: “Dô dô dô, trên người không có công danh, sợ cầu thú thiệt thòi cho Lương Ngọc, vậy bà đừng định thân a, định thân thì không phải là cầu thú sao?”
Trong lòng Trần Mỹ Dung không vui, nhưng cũng biết nhà mình là con gái, Chu gia là nam tử, nam tử tuổi lớn không lo không lấy được vợ, kéo dài mãi, người chịu thiệt thòi chỉ có con gái mình, bèn nhịn xuống, chỉ bộc lộ vài phần tiếng lòng với Yến Đồng Thù.
Yến Đồng Thù gật đầu với Trần Mỹ Dung, tỏ ý an ủi.
Yến phu nhân ngồi ngay ngắn ở ghế trên, cụp mắt nhấp trà, bình thản thu hết biểu hiện của tất cả mọi người vào đáy mắt.
Yến Lương Dung đúng lúc nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Yến Lương Ngọc, cười hòa giải: “Nay Chu công tử đã đỗ Tiến sĩ, lúc này định ra ngày cưới, đợi đến lúc thành thân vừa hay chức quan được ban xuống, chẳng phải chính là song hỷ lâm môn sao?”
Chu phu nhân cười ha hả: “Nhắc đến thành thân, thì càng không thể để Lương Ngọc thiệt thòi được. Sính lễ này, tam kim bát thải thì thế nào?”
Yến Đồng Thù nở nụ cười xã giao hỏi: “Không biết là tam kim nào bát thải nào?”
Nói chung, của hồi môn của nhà gái không được thấp hơn sính lễ của nhà trai, bọn họ tự nhiên phải hỏi rõ sính lễ nhà trai đưa ra bao nhiêu, để chuẩn bị của hồi môn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


