Căn hộ thuê này là kiểu căn hộ lớn với ba phòng ngủ, hai phòng khách, một bếp và hai nhà vệ sinh. Tạ Yểu được Tô Ám mời qua đây để ở chung.
Lúc đó cô hoàn toàn không ngờ rằng người ở cùng còn có cả Cố Thần.
Vì Tô Ám và Tần Diệp là người yêu nên căn phòng ngủ lớn có nhà vệ sinh riêng đương nhiên được chia cho cặp đôi nhỏ.
Cố Thần chọn căn phòng ngủ phụ bên cạnh phòng ngủ chính, nhường căn phòng ở cuối hành lang có tính riêng tư tốt hơn, lại có ban công nhỏ cho Tạ Yểu.
Do đó, phòng của Tạ Yểu cách nhà vệ sinh xa nhất, chỉ khi đi qua hành lang mới có thể nhìn thấy toàn cảnh phòng khách và phòng ăn.
Dáng đi của cô đã khơi gợi lại một vài ký ức đêm qua, khiến cổ họng anh ngứa ngáy mà khẽ ho một tiếng: “Sớm.”
Giọng nam trầm ấm như một tia sét giữa trời quang giáng xuống, Tạ Yểu giật nảy mình, tựa vào tường, theo bản năng nhìn về phía sofa.
Chỉ thấy Cố Thần mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay bưng một cuốn sách dày cộp, đeo một cặp kính gọng đen, đang nhìn cô với ánh mắt thâm trầm.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi chân Tạ Yểu không nghe lời mà bủn rủn một cái, suýt chút nữa lại quỵ xuống.
Cũng may cô đang tựa vào tường nên sự bất thường này không quá lộ liễu: “…… Sớm ạ.”
Từng màn của đêm qua như những sợi tơ kéo căng tâm trí cô.
Tạ Yểu có chút không thể nhìn thẳng vào người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trên sofa, bởi vì trong đầu cô toàn là hình ảnh anh nắm lấy chân cô, ngẩng đầu nhìn cô.
Lúc đó, đôi lông mày dài và đôi mắt sâu của anh bị tình dục nhuộm đẫm, bờ môi mỏng đỏ rực, ướt át, trông chẳng khác nào một con nam quỷ đầy quyến rũ.
Cố Thần tự nhiên không biết đầu óc cô đang chứa đầy những thứ ám muội đó, chỉ liếc nhìn về phía nhà bếp, ôn tồn nói: “Nếu đói thì trong bếp có đồ ăn đấy.”
Tạ Yểu đáp một tiếng vâng, không dám nói nhiều.
Thấy Cố Thần cúi đầu đọc sách tiếp, cô bám sát góc tường tiếp tục đi về phía nhà vệ sinh.
Thấy sắp vào được cửa rồi thì lại bị người đàn ông gọi lại: “Đúng rồi, Tần Diệp đi sân bay đón Tô Ám rồi, họ sẽ mua thức ăn về, trưa nay nấu cơm ở nhà.”
Trái tim Tạ Yểu như đang đi cà kheo, lúc cao lúc thấp.
Nghe người đàn ông nói xong, cô mới rốt cuộc toại nguyện, trốn vào trong nhà vệ sinh.
Tạ Yểu ở lỳ trong nhà vệ sinh rất lâu, mong chờ trong lúc này Cố Thần có thể mang sách về phòng mình mà đọc.
Cô hiện tại thực sự không muốn ở riêng với anh chút nào, cảm giác còn kích thích hơn cả đi tàu lượn siêu tốc.
Nhưng người tính không bằng trời tính, khi Tạ Yểu lề mề bước ra khỏi nhà vệ sinh, người đàn ông trên ghế sofa ở phòng khách thế mà lại đang đứng thẳng tắp ở ngoài cửa.
Tạ Yểu giật nảy mình, đồng tử co rụt lại.
Chẳng rõ Cố Thần đã đứng đợi ở đây từ lúc nào.
Hơn nữa, một cách mạc danh, cô cảm thấy cảnh tượng này có chút quen mắt.
Giống như đêm qua cô cũng đã làm như vậy, đứng canh ở cửa nhà vệ sinh để chờ "ôm cây đợi thỏ" bắt lấy anh.
"..." Tạ Yểu nuốt nước bọt một cái, cố tỏ ra bình tĩnh nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa.
Vốn dĩ cô định nói điều gì đó để tăng thêm dũng khí, nhưng lại phát hiện ra mình chẳng thể nào mở lời được.
Thế là cô cứ thế trợn mắt nhìn anh.
Cố Thần cũng nhìn cô, cậy vào chiều cao gần một mét chín của mình, anh rũ tầm mắt từ trên cao xuống, đè nặng nề lên người Tạ Yểu.
Đè đến mức Tạ Yểu sắp phải cụp mi mắt xuống thì người đàn ông cuối cùng mới mở lời: "Chuyện tối qua..."
"Tối qua làm sao?" Tạ Yểu đột nhiên ngẩng đầu, phản ứng vô cùng mãnh liệt, cô cao giọng ngắt lời anh.
Cố Thần im lặng, lẳng lặng quan sát cô vài giây rồi mới cười nói: "Không có gì, chỉ là chiếc nhẫn út của tôi hình như rơi ở phòng em rồi."
"Nếu tiện thì tìm giúp tôi được không?"
Tạ Yểu: "..."
Cô đã tốn bao nhiêu công sức muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vậy mà lại bị hai câu nói của Cố Thần xé toạc lớp ngụy trang một cách triệt để.
Cứu mạng, anh ta bộ không biết ngại là gì sao?
Sau một đêm mưa gió, trời lại là một ngày nắng gắt.
Tạ Yểu kéo tấm rèm che nắng của cửa kính sát đất ra, ánh mặt trời ngay lập tức chiếu vào trong phòng, mang theo hơi ấm rạng rỡ.
Cô chắp vá lại những ký ức vụn vặt, tìm kiếm chiếc nhẫn út mà Cố Thần bỏ quên trong phòng mình.
Nếu không nhớ nhầm thì đó là một chiếc nhẫn bạc trơn rất bình thường, thật khó để xứng với thân phận của Cố Thần.
Tạ Yểu từng thầm đoán rằng chiếc nhẫn đó có lẽ mang một ý nghĩa phi thường nào đó đối với anh.
Cuối cùng, Tạ Yểu tìm thấy chiếc nhẫn bạc nguyên chất đó ở dưới gối.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng, chiếc nhẫn thực sự rất bình thường, cũng không thấy có gì quý giá cả.
Chẳng biết đêm qua Cố Thần tháo nó ra từ lúc nào, và làm sao nó lại rơi xuống dưới gối của cô.
Tạ Yểu cầm chiếc nhẫn đi ra ngoài, không quên đóng cửa phòng lại.
Phòng khách vẫn yên tĩnh như cũ, cô đi thẳng về phía sofa: "Anh xem có phải chiếc nhẫn này không."
Dứt lời, Tạ Yểu nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên sofa, không ngờ đập vào mắt cô ngoài Cố Thần ra còn có cả Tô Ám và Tần Diệp đã về từ lúc nào.
Cặp đôi nhỏ đang nép vào nhau trên sofa xem điện thoại, dường như nhìn thấy thứ gì đó hay ho, gương mặt Tô Ám lộ rõ vẻ kinh ngạc và phấn khích.
Nghe thấy tiếng của Tạ Yểu, cô ấy theo bản năng ngẩng đầu nhìn cô, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Tạ Yểu đứng khựng lại, lòng bàn tay đang xòe ra theo bản năng nắm chặt lại, gương mặt lộ rõ vẻ chột dạ và căng thẳng.
So với cô, Cố Thần đang tựa người ở góc sofa lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, anh vắt chéo chân, tay cầm sách thong thả lật xem.
Anh còn phản hồi lại lời của Tạ Yểu ngay lập tức: "Xa quá, không nhìn rõ."
Tạ Yểu: "..."
Cô dùng thời gian nhanh nhất để bình ổn lại cảm xúc, gương mặt khôi phục vẻ bình tĩnh, thản nhiên chào hỏi Tô Ám: "Hai người về rồi à, sao chẳng nghe thấy tiếng động gì thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)