Vừa vặn nhìn thấy một Tạ Yểu mang vẻ mặt lạnh lẽo xách hộp quà từ ngoài cửa bước vào, cả người ướt sũng. Lớp váy áo mỏng manh của mùa hè bị nước mưa thấm đẫm, dáng người thướt tha hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn cảm ứng ở lối vào.
Chỉ nhìn một cái, Cố Thần liền ngoảnh mặt đi, dời tầm mắt lên bức tường trắng bên phía bàn ăn.
Yết hầu không khống chế được mà trượt lên xuống, anh cất giọng khàn khàn: "Tôi... chuẩn bị đi tắm, cô có muốn dùng nhà vệ sinh không?"
Tạ Yểu đang trong bộ dạng chật vật, không chú ý tới phản ứng của người đàn ông, nhạt nhẽo đáp: "Anh đi đi."
Dứt lời, cô đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Cố Thần nhìn theo bóng lưng rời đi của cô.
Cho đến khi Tạ Yểu về phòng, đóng cửa lại.
Tần Diệp sống ở phòng ngủ chính cầm điện thoại bước ra, vừa dán mắt vào giao diện trò chơi, vừa hỏi Cố Thần đang đứng trân trân trước cửa nhà vệ sinh: "Vừa rồi có phải Tạ Yểu về không?"
"Ừ." Cố Thần hoàn hồn, đẩy cửa nhà vệ sinh bước vào, không có ý định để ý đến cậu ta nữa.
Tần Diệp cũng quay về phòng, lầm bầm báo cáo với Tô Ám ở đầu dây bên kia: "Bảo bối, bây giờ em yên tâm rồi nhé, cô bạn thân bảo bối của em đã về đến nhà bình an rồi."
Tô Ám thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn có chút lo lắng: "Cậu ấy đi ăn cưới Hà Tấn An chắc chắn là chưa ăn no đâu, em đặt đồ ăn ngoài cho cậu ấy, lát nữa giao tới anh nhận giúp cậu ấy nhé."
Tần Diệp mang vẻ mặt đau khổ: "Tối nay anh cũng chưa ăn gì mà."
Tô Ám bị cái giọng điệu tủi thân của anh chọc cười: "Ngoan nào, đặt cho cả anh nữa nhé."
Tần Diệp là người rất dễ dỗ dành, chỉ cần một câu của Tô Ám, lại lập tức tràn trề năng lượng: "Chụt, để anh đặt cho, sao có thể bắt bảo bối rút ví trả tiền được chứ."
Đôi tình nhân nhỏ gọi điện xong, Tần Diệp đặt đồ ăn ngoài rồi tiếp tục chơi game.
Từ nhà vệ sinh chung truyền ra tiếng nước chảy róc rách, trong phòng hơi nước bốc lên mù mịt, Cố Thần đứng xối nước dưới vòi hoa sen.
Nhắm mắt lại, trong đầu anh toàn là dáng vẻ ướt át, xơ xác và chật vật của Tạ Yểu vừa rồi.
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô mặc loại váy liền voan mỏng sáng màu như vậy.
Một người ngày thường luôn để mặt mộc, mang dáng vẻ lạnh lùng thanh cao, vậy mà nay lại hiếm hoi có được chút kiều diễm rực rỡ đúng với lứa tuổi này.
...
Khi tiếng nước ngừng lại, Cố Thần thu hồi dòng suy nghĩ.
Vừa lau vết nước trên người, anh mới muộn màng nhận ra, từ nãy đến giờ trong đầu mình lại toàn là hình bóng Tạ Yểu.
Đúng là điên rồi.
Chẳng qua cũng chỉ là bạn thân của bạn gái anh em mình mà thôi, một cô bạn cùng phòng hết sức bình thường.
Nghĩ đến cô ta làm cái gì chứ?
Cố Thần nhíu mày, phiền muộn lau tóc, xoay người kéo cửa nhà vệ sinh ra.
Không khí đối lưu, một luồng hơi rượu nồng nặc xen lẫn hương thơm nhàn nhạt phả thẳng vào mặt.
Cố Thần sững sờ mất vài giây, ngạc nhiên nhìn Tạ Yểu không biết đã đứng ngoài cửa từ lúc nào, hơi thở hơi ngưng trệ.
Bên ngoài sấm chớp ầm ầm, không khí trong nhà lại đặc quánh tĩnh mịch, căng thẳng đến lạ thường.
Người đàn ông vừa mới tắm xong, cả người vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt, chỉ mặc mỗi một chiếc áo phông cộc tay màu tối.
Vạt áo còn chưa kịp chỉnh đốn, cuộn lên trên cơ bụng, lộ ra những múi cơ săn chắc rõ rệt.
Bên dưới mái tóc ngắn đen nhánh là khuôn mặt điển trai trắng trẻo đang đờ đẫn kinh ngạc, đôi mắt đen láy, bờ môi đỏ mọng, tú sắc khả xan (đẹp đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng).
Tạ Yểu ngà ngà say, đôi mắt chớp chớp nhìn anh, khóe môi cong cong nở nụ cười, giọng nói mang theo sự khàn khàn của người say rượu, nhưng ý thức dường như vẫn tỉnh táo: "Cố thiếu, có muốn cùng nhau thảo luận sự ảo diệu của cơ thể con người không?"
"?"
Cố Thần vô cùng bối rối.
Nghi ngờ nghiêm trọng rằng mình vừa mở cửa sai cách.
Tiếng sấm vang rền che lấp đi nhịp tim đang đập loạn xạ.
Anh liếc nhìn bộ váy sáng màu trên người cô gái, giọng nói bỗng trở nên trầm khàn: "Cô... uống rượu à?"
Tạ Yểu cứ nhìn anh chằm chằm, không hề trả lời.
Cô chỉ vịn tay vào khung cửa nhích lại gần người đàn ông, vẫn cố chấp với câu hỏi của mình: "Có muốn không?"
Bị cô bổ nhào vào trong vòng tay, thân thể người đàn ông cứng đờ, suy nghĩ cũng ngưng trệ.
Trong đầu vang lên tiếng "tu tu" của chuyến tàu hỏa cũ kỹ, lại giống như nước sôi sùng sục, nổi bong bóng "ùng ục".
Không phải...
Cô ta có ý gì?
Cùng nhau thảo luận sự ảo diệu của cơ thể con người, với anh á?
Cái loại câu nói mang hàm ý mời mọc sắc tình này mà cũng có thể nhẹ bẫng thốt ra với một người đàn ông tuổi trẻ sung sức như anh sao? Cô ta say rồi hay là điên rồi?!
"..."
Đại não một lần nữa ngừng hoạt động, Cố Thần chỉ cảm thấy bàn tay âm ấm của cô vừa mềm vừa mịn, áp lên bụng anh mang đến một cảm giác tê dại.
Sắp điên mất thôi!
Cạch ——
Bên phía phòng ngủ chính đột nhiên truyền đến tiếng động.
Cố Thần hoảng hốt trong lòng, xui khiến thế nào lại ôm lấy Tạ Yểu lùi vào trong phòng tắm, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.
Khóa trái.
Tần Diệp cầm điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ chính, tiện tay đóng cửa phòng lại.
Ban nãy nhân viên ban quản lý gọi điện cho cậu, nói là đồ ăn ngoài đã đến, đã cử người mang lên cho cậu.
Tiếng động bên phía phòng tắm hơi lớn, lúc Tần Diệp đi ngang qua, cậu gõ hai cái vào cửa phòng tắm, gân cổ lên hỏi: "Anh Thần, anh không sao chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)