Tạ Yểu mượn cớ húp canh, bưng chiếc bát sứ lên che khuất non nửa khuôn mặt, lén lút liếc nhìn về phía khởi nguồn của ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm kia.
Chỉ thấy Cố Thần đang ngồi ngay ngắn đĩnh đạc, sắc mặt như thường, thong thả dùng đũa gạt gạt hạt cơm trong bát. Ánh mắt ấy đè nặng lên người Tạ Yểu, bày ra rành rành sự bất mãn đối với việc cô vừa nhận lời Tần Diệp.
Tạ Yểu: "..."
Đúng là kỳ lạ thật đấy, rõ ràng cô và Cố Thần chỉ là loại quan hệ đó, sao anh vừa mới phóng một ánh mắt áp bách sang, cô lại chột dạ dữ dội thế này.
Vài phút sau, điện thoại của Cố Thần nhận được một tin nhắn. Đến từ người đang ngồi đối diện anh - Tạ Yểu.
[Tôi chỉ vì phép lịch sự nên mới nhận lời thế thôi, chứ không phải muốn tìm bạn trai thật đâu. Anh yên tâm, trong thời gian chúng ta duy trì mối quan hệ này, tôi sẽ không yêu đương đâu.]
Một lát sau, Tạ Yểu lại bổ sung thêm một câu: [Vì nếu làm như vậy, thì thật sự không lịch sự với cả ba người chúng ta.]
Cố Thần: "..." Anh có phải nên cảm ơn cô vì đã lịch sự với anh như vậy không?
"Nhắc mới nhớ, Cố Thần hình như cũng chưa có bạn gái nhỉ, anh không cân nhắc một chút sao?" Tô Ám đột ngột kéo chủ đề lên người Cố Thần.
Người đàn ông bị điểm danh cất điện thoại đi, không hề có ý định trả lời tin nhắn của Tạ Yểu. Anh nhìn Tô Ám, mỉm cười lịch sự: "Tạm thời thì không."
Tần Diệp tiếp lời: "Nếu anh Thần mà muốn yêu đương thì đã thoát ế từ đời thuở nào rồi."
"Anh ta chỉ là quá tập trung vào việc học hành, tâm không tạp niệm, anh còn nghi ngờ không biết đến năm 30 tuổi anh ta có thoát ế nổi không đây."
Cố Thần nhướn mày, thong thả và một miếng cơm, ra vẻ vô cùng đứng đắn đoan chính.
Chỉ có Tạ Yểu là biết rõ sự tồi tệ và điên cuồng ngấm trong tận xương tủy của anh, không nhịn được mà ở trong lòng khịt mũi coi thường anh một trận.
Cái gì mà tập trung học hành, cái gì mà tâm không tạp niệm chứ. Không biết người đàn ông đêm qua đè cô lên cửa kính sát đất muốn mất kiểm soát kia là ai nữa.
"Tối nay nếu hai người cũng ở nhà, chúng ta làm lẩu ăn thì sao nhỉ?" Tô Ám đề nghị, "Lát nữa chập tối cùng nhau ra ngoài đi chợ mua đồ nhé?"
Tạ Yểu không có ý kiến. Cố Thần cũng đồng ý.
Thế là chầu lẩu buổi tối cứ như vậy được quyết định.
Ăn trưa xong, Tần Diệp kéo Tô Ám ra ngoài phòng khách tìm phim điện ảnh, chuẩn bị lát nữa sẽ xem cùng Tạ Yểu và Cố Thần.
Tạ Yểu và Cố Thần phụ trách dọn dẹp bãi chiến trường trên bàn ăn, hai người kẻ trước người sau bước vào bếp. Cố Thần đi phía sau trực tiếp kéo cánh cửa trượt của nhà bếp lại, khóa chốt.
Tạ Yểu đứng trước bồn rửa bát, đang chuẩn bị đổ nước rửa chén vào bồn. Nghe thấy tiếng đóng cửa khóa chốt sau lưng, cô quay đầu lại nhìn, vừa vặn đâm sầm vào lồng ngực người đàn ông đang sấn tới.
Trong lòng Tạ Yểu giật thót, chai nước rửa bát trong tay trượt xuống, mắt thấy sắp đập vào thành bồn. Đã được Cố Thần nhanh tay lẹ mắt bắt lấy.
Một tay khác của người đàn ông chống lên thành bồn rửa bát bên hông Tạ Yểu, thân hình cao lớn với tư thế không thể chối từ bao trùm lấy cô, ép chặt cô vào trước bệ bếp.
Tạ Yểu vẫn duy trì tư thế quay đầu nhìn nghiêng, trái tim nhảy nhót loạn xạ, kinh hồn bạt vía.
Cố Thần thì lại tràn đầy hứng thú thưởng thức vẻ hoảng loạn trên khuôn mặt cô, chậm rãi đặt chai nước rửa bát trở lại trên mặt bếp.
Thân hình cao lớn cúi thấp xuống, từ phía sau ép sát người trong lòng, giọng nói trầm ấm mang theo vài phần mê hoặc gợi sự mường tượng: "Lát nữa tôi định về phòng ngủ trưa, em có muốn cùng không?"
Hơi thở của Tạ Yểu đình trệ trong giây lát, ánh mắt có dấu hiệu bị dao động: "Thôi bỏ đi, sẽ bị phát hiện mất..."
Phòng của Cố Thần gần phòng khách nhất, có tiếng động gì, Tần Diệp và Tô Ám chắc chắn sẽ nghe thấy.
Cố Thần cười, mang theo chút thú vị ác ý: "Phát hiện cái gì? Phát hiện chúng ta ai về phòng nấy ngủ trưa sao?"
Tạ Yểu: "?"
Người đàn ông nhìn cô chằm chằm, khuôn mặt vô cùng thanh thuần: "Chẳng lẽ 'ngủ trưa' của bác sĩ Tạ và 'ngủ trưa' của tôi không giống nhau à?"
Tạ Yểu: "..."
Đáng ghét, bị anh đùa giỡn rồi!
Trận xem phim buổi xế chiều cuối cùng cũng không thành, vì Tô Ám đột xuất nhận được điện thoại của công ty báo có việc gấp.
Sau khi Tô Ám đi, Tần Diệp liền kéo Cố Thần về phòng chơi game.
Tối qua Tạ Yểu không ngủ được ngon giấc, vừa hay trở về phòng ngủ bù.
Đợi khi cô đánh một giấc tỉnh dậy, ngoài cửa sổ khung cảnh đã chìm trong màn sương chạng vạng tối.
Tô Ám gọi điện thoại cho cô, bảo cô rủ hai người Tần Diệp ra ngoài khu chung cư tập hợp, bốn người cùng đi siêu thị gần đó mua nguyên liệu cho bữa lẩu tối nay.
Tạ Yểu tag tên Tần Diệp và Cố Thần trong nhóm nhỏ bốn người được tạo từ hồi mới bắt đầu thuê chung.
Đợi khi cô thay xong quần áo ra khỏi phòng, hai người đàn ông cũng đã bước ra. Tần Diệp đang phàn nàn với Cố Thần về cái tên đi rừng rác rưởi mà bọn họ vừa ghép cặp trúng trong ván game lúc nãy.
Sau khi chạm mặt Tạ Yểu, hai người ăn ý cùng nhau đi về phía cửa. Tạ Yểu đi cuối cùng, không hề có ý định ngắt lời họ.
Ngày thường, Tần Diệp và Tạ Yểu vốn ít nói chuyện với nhau, chỉ giao tiếp khi có mặt Tô Ám. Vì vậy, cậu ta không cảm thấy việc vừa đi vừa nói chuyện với Cố Thần, gạt Tạ Yểu ra rìa là có gì không ổn.
Trước kia, Cố Thần cũng hiếm khi chủ động bắt chuyện với Tạ Yểu, dù sao thì bọn họ cũng chỉ là quan hệ bạn cùng phòng.
Ai ngờ, hôm nay lại có chút khác biệt.
Lúc ba người đang thay giày ở cửa, Cố Thần thuận tay kéo chiếc ghế xếp ra, hất cằm ra hiệu cho Tạ Yểu ngồi.
Hành động này khiến Tần Diệp đang vịn vào tủ giày đứng bên cạnh sững sờ mất vài giây, không nhịn được mà trêu chọc: "Anh Thần, sao hôm nay anh ga lăng thế?"
Cố Thần liếc cậu ta một cái, "Cậu có ý kiến à?"
Tần Diệp: "Không dám, không dám."
Tạ Yểu thay giày xong, đi ra ngoài trước hai người bọn họ một bước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)