Nghe Tô Ám nói anh mới biết chuyện.
Biết được Tạ Yểu chưa kịp ăn trưa đã phải chạy đến bệnh viện, Hà Tấn An có chút lo lắng: "Cái dạ dày của con bé đó lúc nào cũng không chịu nổi đói."
Tô Ám cười: "Vậy lát nữa anh mắng cậu ấy đi, bảo cậu ấy phải chuẩn bị sẵn đồ ăn."
"Yểu Yểu ấy mà, từ trước đến nay lúc nào cũng nghe lời anh nhất."
Hà Tấn An gật đầu đồng ý, chợt nhớ ra điều gì đó, anh lấy điện thoại ra chuyển khoản cho Tô Ám, muốn cô lát nữa mua chút đồ ăn gì đó gửi cho Tạ Yểu.
Từng tiếng "Yểu Yểu" khiến lông mày anh không khỏi nhíu chặt lại.
Nghe qua, người mang họ Hà kia dường như có mối quan hệ không hề đơn giản với Tạ Yểu.
Ánh mắt Cố Thần trở nên phức tạp và u tối, anh chìm vào trầm tư.
Muốn hỏi điều gì đó, nhưng lại kẹt nỗi không có lập trường, chẳng biết phải mở lời ra sao.
May thay, bên cạnh vẫn còn một "hũ giấm chua" là Tần Diệp.
Tần Diệp cũng luôn chằm chằm nhìn Tô Ám và Hà Tấn An, cho dù Hà Tấn An vừa mới nắn lại khớp hàm cho cậu, được coi như ân nhân.
Nhưng vì Tô Ám tỏ ra thân thiết với người kia một cách bất thường, nên lúc này ánh mắt Tần Diệp nhìn người đàn ông đó vẫn mang theo chút khó chịu.
"Vợ à, em với bác sĩ Hà thân nhau lắm sao?" Cậu chàng một tay đỡ cằm nhỏ giọng hỏi, nhưng ánh mắt nhìn Hà Tấn An lại đầy vẻ cảnh giác.
Toàn thân cậu ta tỏa ra tính chiếm hữu mãnh liệt đối với Tô Ám và sự địch ý dành cho Hà Tấn An.
Suy cho cùng thì ngày thường Tần Diệp toàn gọi Tô Ám là "bảo bối".
Hôm nay lại dám gọi là "vợ" cơ đấy.
Quả là đầy bụng tâm cơ, khiến Cố Thần nghe mà thấy ngán ngẩm.
Phòng khám bỗng chốc yên tĩnh lại, Hà Tấn An và Cố Thần đều nhìn Tần Diệp.
Một người kinh ngạc ngẩn ngơ, còn một người thì mang ánh mắt ghét bỏ như đang nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu.
Tô Ám khẽ ho một tiếng, lặng lẽ tiến lên bịt miệng Tần Diệp lại, cười gượng gạo: "Quên giới thiệu với mọi người, đây là Hà Tấn An, là người anh hàng xóm mà em và Yểu Yểu sùng bái và quý mến nhất từ nhỏ đến lớn."
"Anh Tấn An, đây là bạn trai em, Tần Diệp."
"Còn đây là Cố Thần, bạn của bạn trai em."
Cùng với lời giới thiệu của Tô Ám, ánh mắt của Hà Tấn An lần lượt quét qua Tần Diệp và Cố Thần.
Điều khiến anh bất ngờ là, bất kể là Tần Diệp hay Cố Thần, ánh mắt nhìn anh đều mang theo chút địch ý khó nói thành lời.
Tần Diệp thì thôi đi, dù sao cậu ta cũng là bạn trai của Tô Ám.
Bên cạnh Tô Ám có người khác giới thân thiết, cậu ta ăn giấm ghen tuông chướng mắt cũng là chuyện bình thường.
Nhưng cái người tên Cố Thần kia thì tính là sao đây?
Giữa họ từng có hiềm khích gì chăng?
Dù trong bụng đầy nghi hoặc, nhưng ngoài mặt Hà Tấn An vẫn ôn hòa như thường lệ, lịch sự chào hỏi hai người.
Đợi sau khi anh dùng băng thun cố định lại hàm dưới cho Tần Diệp xong, Tô Ám dẫn hai người đàn ông chào tạm biệt Hà Tấn An.
Ba người họ đi ra ngoài tòa nhà cấp cứu, định tìm một cửa hàng tiện lợi gần bệnh viện để mua chút đồ ăn cho Tạ Yểu.
Dọc đường đi, Tần Diệp cẩn thận dùng tay đỡ cằm, hỏi Tô Ám hết chuyện này đến chuyện khác.
"Bảo bối, cái người tên Hà Tấn An đó có phải từng thích em không? Anh ta nhìn em ánh mắt dịu dàng quá mức rồi đấy."
Tô Ám suýt chút nữa thì sặc cười: "Em cảm ơn anh nhé, há miệng ra là biến giấc mơ thuở thiếu thời của em thành hiện thực luôn."
Tần Diệp: "?"
Tô Ám khoác lấy cánh tay cậu: "Là em từng thích anh ấy."
Tần Diệp: "!"
Tô Ám nói tiếp: "Nhưng đó đều là chuyện cũ rích rồi, hồi đó mới biết yêu, nam sinh ưu tú xung quanh ít quá, cũng chỉ có anh Tấn An là lọt vào mắt xanh thôi."
"Mà chuyện này cũng đâu thể trách em, ai bảo anh ấy xuất sắc quá cơ, người vừa đẹp trai, tính tình lại tốt, còn là học bá nữa."
"Trong trường có nữ sinh nào mà không thích anh ấy chứ."
Tần Diệp không vui: "Anh ta đẹp trai chỗ nào chứ, còn chưa bằng một phần vạn của anh Thần!"
Cố Thần - người vô cớ trở thành công cụ so sánh: "..."
Nhưng mà anh công nhận gu thẩm mỹ của Tần Diệp.
Tô Ám cũng công nhận, nhưng vẫn phải nói một câu công bằng cho Hà Tấn An đang vắng mặt: "Tuy Cố thiếu đẹp trai xuất chúng, kinh vi thiên nhân thật đấy. Nhưng anh Tấn An cũng đâu đến nỗi tệ, so với một phần mười của Cố thiếu thì vẫn dư sức."
"Nếu không sao anh ấy lọt vào mắt xanh của Yểu Yểu được."
Người khác không biết chứ cô còn không rõ hay sao, Tạ Yểu từ trong xương tủy thực chất là một người mê cái đẹp.
Nếu không phải Hà Tấn An đủ đẹp trai, e là từ nhỏ đến lớn dù anh ấy đối xử với cô tốt đến đâu, Tạ Yểu cũng chẳng rung động đâu.
Tần Diệp: "..."
Cố Thần: "..."
Tô Ám chẳng hề hay biết những lời mình vừa nói đã đâm trúng tim đen của hai người đàn ông.
Tần Diệp còn định nói gì đó, thì thấy Tô Ám chợt vẫy tay về phía không xa, gọi một tiếng: "Yểu Yểu!"
Cố Thần nhìn theo hướng mắt của Tô Ám, chỉ thấy Tạ Yểu trong bộ áo blouse trắng bước ra từ hành lang đối diện, tiến vào trong ánh nắng chói chang của mùa hạ.
Mái tóc uốn xoăn dài ngang lưng được cô búi gọn phía sau, tùy ý dùng kẹp gắp cố định lại.
Hai tay nhét trong túi áo blouse trắng, đi ngược chiều gió bước tới.
Dáng vẻ thon thả ngọc ngà, toát lên khí chất thanh nhã và tri thức.
Thêm vào đó cô vốn đã xinh đẹp, cho dù để mặt mộc thì cũng môi đỏ da trắng, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.
Ngay cả một người kiến thức sâu rộng, va chạm nhiều như Cố Thần, cũng bị cảnh tượng này dội cho ngẩn ngơ trong khoảnh khắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
