Không biết có phải ảo giác hay không, Tư Mã U Nguyệt cảm thấy lúc nàng nói câu này, con dao găm trong tay như động đậy.
“Được rồi, trước kia ngươi cũng nói như vậy, nhưng ngươi nói ngươi vẫn chưa tìm được vũ khí vừa tay.” Tiểu Hống nói.
Nó lại nhìn con dao găm trong tay Tư Mã U Nguyệt một cái, trong mắt toàn là sự không nỡ nhìn thẳng. Kiếp trước nàng không tìm được vũ khí vừa tay, chẳng lẽ là đang đợi con dao găm sắp bị rỉ sét ăn mòn này sao?
Sự thật này, nghĩ thôi đã thấy đau lòng.
Tư Mã U Nguyệt thấy biểu cảm của Tiểu Hống, cảm thấy vầng trán sa sầm, đây là đang khinh thường vũ khí của nàng, hay là đang khinh thường nàng? Vẻ mặt đau buồn đó là đang làm cái gì?!
“Ngươi có muốn trở về không?” Nàng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

