Tô Duyệt diện trang phục lộng lẫy, mang theo tỳ nữ, ngạo nghễ rời khỏi phủ thượng thư.
Năm nay, Yến hội Huyền Hoa được tổ chức tại hồ Liên Hoa, đúng vào mùa sen nở rộ giữa tháng bảy, thật hoàn hảo để thưởng hoa. Tô Duyệt hài lòng với trang phục sang trọng hôm nay, chỉ bực mình vì phải đeo khăn che mặt.
Khi đến nơi, nàng thấy đã có nhiều phu nhân và tiểu thư đang tụ tập thành từng nhóm trò chuyện vui vẻ. Ánh mắt nàng nhanh chóng tìm thấy vài người quen.
“Tô tỷ tỷ, hôm nay thật khó nhận ra tỷ đấy! Bộ trang sức này đẹp quá!” Một tiểu thư áo vàng lên tiếng ngưỡng mộ, đôi mắt lấp lánh.
Tô Duyệt kiêu hãnh nhìn Liễu Kiều – tiểu thư nhà quan lục phẩm, vốn hiếm khi thấy được đồ quý như vậy.
Tô Duyệt càng đắc ý, ngẩng cao đầu nói: “Phụ thân ta thương ta nhất, tỷ tỷ ta thì bị hủy dung rồi, tất nhiên phụ thân chẳng trông mong gì ở nàng. Ngoài ra—”
“Dừng lại! Tô Duyệt, bộ ngọc bích mười hai món sao lại ở trên người ngươi? Ngươi có xứng đáng không?” Một tiếng quát lớn đột ngột cắt ngang sự đắc ý của Tô Duyệt. Quay đầu lại, nàng thấy Vệ Nguyên Dao đang tức giận tiến về phía mình.
Vệ Nguyên Dao nghiêm giọng: “Ngươi đã dùng thủ đoạn gì để có được nó?”
Tô Duyệt bối rối chớp mắt, tỏ vẻ yếu đuối: “Biểu tỷ, tỷ nói gì vậy?”
“Ai là biểu tỷ của ngươi? Ta chỉ có một biểu muội là Ly nhi thôi!” Vệ Nguyên Dao lạnh lùng đáp.
Mạnh Chỉ Nhu vội kéo tay Vệ Nguyên Dao, sợ nàng mất bình tĩnh: “Dao Dao, có chuyện gì thế? Sao lại tức giận đến vậy?”
Vệ Nguyên Dao nói lớn: “Chỉ Nhu, bộ ngọc bích mười hai món này là bảo vật gia truyền của phủ Quốc Công, là lễ vật tổ mẫu tặng cho Ly nhi khi nàng tròn mười tuổi. Sao lại rơi vào tay người này được!”
Nhìn sang Tô Duyệt, nàng lạnh lùng ra lệnh: “Tháo ngay xuống!”
Liễu Kiều im lặng vì vị thế thấp, nhưng Mạnh Chỉ Vân bước lên nói: “Vệ tiểu thư, Tô tỷ nói bộ trang sức này là Thượng thư đại nhân cho nàng, sao tỷ lại làm khó?”
Vệ Nguyên Dao tức giận: “Phì! Đây là của biểu muội ta, ngươi không biết cô ta đã dùng cách bẩn thỉu nào để chiếm lấy sao? Một thứ nữ nhỏ bé mà cũng dám đeo đồ quý giá thế này!”
Mạnh Chỉ Vân mặt đỏ bừng. Nàng hôm nay ăn mặc hơn hẳn đích tỷ Mạnh Chỉ Nhu – người đứng sau Vệ Nguyên Dao, chẳng lẽ Vệ Nguyên Dao đang chê bai nàng?
Thấy sự chú ý đổ dồn về mình, Tô Duyệt dịu dàng đáp: “Biểu tỷ, là tỷ tỷ ta thấy mình đã hủy dung, nên tặng lại trang sức này cho ta.”
Vệ Nguyên Dao giận dữ. Đây là bảo vật của tổ mẫu, sao biểu muội lại tùy tiện cho người ngoài chứ?
Đúng lúc ấy, giọng xướng truyền của nội thị vang lên, cắt ngang mọi tranh luận: “Hoàng hậu nương nương giá lâm! Vân phi nương nương giá lâm! Triều Dương công chúa giá lâm!”
Mọi người lập tức quỳ xuống hành lễ: “Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!”
Hoàng hậu cùng những người đi cùng từ từ tiến đến đài cao. Khi đã yên vị, bà phất tay: “Các vị phu nhân và tiểu thư, đứng dậy đi.”
“Tạ ơn hoàng hậu nương nương!” Mọi người đồng thanh đáp.
“Đây là Yến hội Huyền Hoa, không cần câu nệ, các vị cứ tự nhiên ngồi xuống.” Hoàng hậu mỉm cười.
Sau đó, một nội thị bên cạnh hoàng hậu bước ra, cao giọng: “Yến hội hôm nay, như thường lệ, các tiểu thư sẽ thể hiện tài nghệ. Người đạt giải nhất sẽ được hoàng hậu nương nương ban thưởng trọng hậu!”
Lần lượt, các tiểu thư bước lên biểu diễn tài năng, không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Hoàng hậu ngồi trên đài cao, dự yến hội Huyền Hoa chủ yếu để làm tròn bổn phận, bởi trong lòng bà đã ngầm chọn xong người con dâu tương lai.
Khi ấy, một thiếu nữ dáng vẻ yêu kiều tiến lên. Mái tóc đen nhánh của nàng búi kiểu lưu vân, điểm thêm vài bông hoa ngọc trai, dung mạo sắc sảo với đôi mày ngài và ánh mắt phượng long lanh, khoác váy dài xanh ngọc thướt tha, thanh nhã mà rực rỡ. Nàng chính là Lam Ngọc, một trong bốn mỹ nhân của kinh thành, con gái của Phiêu Kỵ Đại tướng quân.
“Tiểu nữ Lam Ngọc tham kiến Hoàng hậu nương nương, Vân phi nương nương, Triều Dương công chúa.”
Hoàng hậu lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười dịu dàng: “Đứng lên đi. Bản cung đã gặp con từ nhỏ, giờ con đã lớn thế này rồi. Đến đây để bản cung nhìn cho rõ nào.”
Vân phi, chứng kiến thái độ thân tình của Hoàng hậu, đoán được rằng bà đã chọn Lam gia cho Thái tử. Quả là khôn khéo, bởi nước Thiên Khải chia ba quyền lực: một phần do hoàng tộc nắm giữ, một phần thuộc về Vệ Quốc Công, còn một phần thuộc về Phiêu Kỵ Đại tướng quân.
Lam Ngọc tiến lên, hành lễ một lần nữa, Hoàng hậu nắm lấy tay nàng, nụ cười càng thêm thân mật. Các tiểu thư khác tuy vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, nhưng Lam Ngọc vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Trò chuyện cùng Hoàng hậu một lúc, nàng lùi ra và bước đến trung tâm sân khấu, biểu diễn màn đàn tỳ bà kết hợp với múa kiếm, thể hiện cả sự uyển chuyển lẫn khí phách.
“Tốt lắm, tốt lắm! Con gái nhà tướng quả là dũng mãnh không thua nam nhi!” Hoàng hậu không tiếc lời khen ngợi.
Bà hết sức hài lòng với vị con dâu tương lai này, Lam Ngọc vừa có gia thế lại vừa có dung mạo, tài nghệ, tất cả đều phù hợp để làm Thái tử phi.
Vân phi ngoài mặt đồng tình, nhưng lòng thầm tiếc cho Lam Ngọc. Nàng tài sắc vẹn toàn thế này, nhưng lại phải gả cho Thái tử – một người bệnh tật triền miên. Tuy nhiên, chuyện này không thuộc quyền quyết định của bà. Ánh mắt Vân phi khẽ lướt đến Vệ Nguyên Dao, người đang trò chuyện bên dưới.
Trong số các tiểu thư quyền quý của kinh thành, chỉ có Vệ Nguyên Dao mới sánh được với Lam Ngọc về gia thế. Bà nhất định phải giúp Quân Hồi cưới được Vệ Nguyên Dao!
Trong khi đó, Vệ Nguyên Dao không hề biết mình đang bị chú ý, tiếp tục châm chọc Tô Duyệt: “Sao vậy? Cùng là một trong bốn mỹ nhân kinh thành, Lam tiểu thư vừa được Hoàng hậu nương nương ưu ái, ngươi lại không vừa ý sao? Nếu có bản lĩnh thì lên mà múa một bài đi!”
Tô Duyệt trong lòng cười nhạt, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng: “Biểu tỷ nói gì vậy? Ta chỉ là vui mừng cho Lam tiểu thư thôi. Còn phần biểu diễn của ta cũng đã chuẩn bị sẵn, chỉ góp vui một chút thôi mà.”
Vệ Nguyên Dao khẽ hừ: “Giả dối! Trong lòng tức giận mà ngoài mặt lại còn tỏ vẻ tươi cười!”
Lam Ngọc sau khi biểu diễn xong được Hoàng hậu mời ngồi cạnh, ban cho chỗ ngồi trang trọng khiến Tô Duyệt khó giữ nụ cười. Giữa bốn mỹ nhân kinh thành, thân phận của nàng là thấp kém nhất. Lam Ngọc là con của Phiêu Kỵ Đại tướng quân, Triều Dương là công chúa, còn vị tiểu quận chúa Triệu Vương phủ kia đều là người danh gia vọng tộc. Riêng nàng, nếu không nhờ ở lâu trong phủ thượng thư, cũng chỉ là thứ nữ nhỏ bé.
Tô Duyệt đứng dậy, bước lên phía trước, cúi chào: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Vân phi nương nương, Triều Dương công chúa.”
Hoàng hậu liếc mắt nhìn nàng, hỏi với vẻ thờ ơ: “Ngươi là ai?”
“Tiểu nữ là con gái của Tô thượng thư, bị cảm lạnh chưa khỏi, không dám đụng chạm quý nhân nên dùng khăn che mặt. Tiểu nữ xin phép được góp vui, dẫu không thể so với Lam tiểu thư.”
Vân phi nhìn Tô Duyệt, trong lòng cười lạnh. Đáng lẽ chỉ cần nhận ra hoàng hậu đã để ý Lam tiểu thư, ai cũng hiểu rằng giải thưởng sẽ thuộc về nàng. Vậy mà vị tiểu thư phủ thượng thư này lại vội vã muốn lên múa, chẳng phải tự chuốc lấy bẽ bàng hay sao?
Hoàng hậu liếc nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi cứ lên đi.”
“Vâng ạ.” Tô Duyệt cúi đầu hành lễ rồi chậm rãi bước lên sân khấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

