“Không có ai khẳng định cả. Thế nhưng chúng ta lại càng không muốn rơi vào kết cục giống như các bộ lạc phương Nam.” Duẫn trầm mặc thật lâu mới lên tiếng, trong giọng nói của hắn hàm ẩn trách cứ. Bởi vì trong các thú nhân trẻ tuổi, Duẫn là người lớn tuổi nhất, cộng thêm sức ảnh hưởng trước đây của hắn, cùng với năng lực sau khi tàn tật vẫn có thể một mình đảm đương một công việc. Người Mạc kính sợ nhất chính là hắn, bởi vậy Duẫn vừa lên tiếng, dù trong lòng vẫn có chút không phục, nhưng Mạc cũng không tiếp tục tranh cãi nữa.
“Từ chỗ chúng ta tới thảo nguyên phía Nam rất xa, kể cả trong đó thật sự có người của Ưng chủ, mà lại là á thú, bọn họ muốn truyền tin ra ngoài cũng không dễ gì.” Duẫn tiếp tục cân nhắc “Hơn nữa, ra vào thung lũng đều phải dùng bè, chi bằng trước tiên chúng ta bịt kín cửa ra vào bên sơn động lại, sau đó để người canh gác chặt chẽ, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là sẽ không xảy ra đại loạn đâu.”
“Cũng không thể vì lo lắng có người có ý xấu trà trộn vào, mà chúng ta không nhận thêm người được, một ngày nào đó chúng ta sẽ già, sẽ không thể săn thú tiếp, tới lúc đó chỉ bằng mấy đứa nhỏ kia sao có thể chống đỡ bộ lạc?” Nặc nói tiếp, gã cùng Duẫn tâm ý tương thông, đối phương vừa mở miệng, gã liền có thể đoán được suy nghĩ của hắn là gì “Thay vì sợ này sợ nọ, không bằng chúng ta làm cho mình trở nên mạnh hơn, khi mạnh tới một mức độ nhất định, dù Ưng chủ kia thật sự tới đây, chúng ta cũng sẽ không có gì phải sợ hãi cả.” Lời này của gã rất hợp với tâm ý đề cao sức mạnh của các thú nhân, còn Bách Nhĩ chỉ ừm một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.
“Thật ra muốn tra ra cũng không khó.” Lúc này, Đồ mới uể oải mở miệng, bởi vì không thể ngồi vào bên cạnh Bách Nhĩ, hắn cũng lười biến thành hình thú, mà khoanh tay trước ngực, tựa vào vách đá, trên mặt không hiện lên biểu tình đau đầu khi lập tức phải tiếp nhận một phiền toái lớn như vậy “Tách các á thú đó ra theo từng bộ lạc ban đầu của họ, sau đó nói với họ, nếu trong bọn họ có người làm việc cho Ưng chủ, tất cả á thú trong nhóm họ đều phải bị thiêu chết. Đương nhiên nếu có ai khai báo, không những không phải chết, mà còn nhận được đối đãi rất tốt.”
Nghe thấy lời nói của hắn, Bách Nhĩ không khỏi liếc mắt qua, hiển nhiên y không ngờ trong thú nhân còn có người có thể nghĩ ra chủ ý này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)