Bách Nhĩ cảm thấy hình như mình đang nằm trên một tấm thảm bằng lông mềm mại, không quá bằng phẳng, hơn nữa tấm thảm lông này dường như còn đang di động, thế nhưng y lại không có cách để xác định, bởi vì ngoại trừ đầu óc thanh tỉnh, khôi phục thính lực, khứu giác, thì miệng, lưỡi của y đều cứng đơ, tay chân cũng không có cảm giác, mà mí mắt lại không thể nhấc lên được. Còn nội lực, ngược lại vận hành không bị cản trở, đáng tiếc đối với tình huống trước mắt của y lại không giúp được gì.
“Đồ, Bách Nhĩ còn chưa tỉnh à?” Tấm thảm bên dưới chậm rãi ngừng lại, bên tai vang lên giọng nói của Bố. Bách Nhĩ rất muốn mở miệng nói mình đã tỉnh rồi, đáng tiếc đầu lưỡi y lại không chịu động đậy.
“Lại đây, chỗ ta có thảm, buông Bách Nhĩ ra đi.” Là giọng của Giác.
Đồ dừng lại, nhưng cũng không buông ra theo lời Giác “Mặt đất cứng lắm, để ta ôm y là được rồi.” Nói xong, không để những người khác khuyên bảo, hắn đã lạnh lùng ra lệnh “Giác, Mạc, Phong, Sơn, Kỳ, mấy người các ngươi đi săn mấy con thú về đây, không cần quá nhiều, đủ đêm nay và sáng mai là được. Tháp và Liên canh gác, nửa đêm tới sáng, Hạ với Mông thay thế, những người khác sau khi nhóm lửa lên, thì tranh thủ thời gian đi nghỉ ngơi đi.” Hắn chia thú nhân bên mình cùng nhóm với bên Bách Nhĩ, hiển nhiên vẫn luôn tuân thủ ước định trước kia cùng Bách Nhĩ.
Bách Nhĩ cảm thấy cơ thể mình hơi hạ xuống, trước khi hoàn toàn áp xuống mặt đất, thì được một tấm thảm bằng lông dày, mềm mại bao lấy. Liên hệ với câu trả lời lúc nãy của Đồ, hiện tại y có thể xác định bao lấy cơ mình cũng không phải thảm lông thú chân chính, mà là con sư tử lai báo màu trắng kia. Trong khoảng thời gian ngắn, y có chút mơ hồ, không biết Đồ ôm mình là do còn ý niệm lúc trước hay chỉ đơn thuần là chăm sóc bằng hữu thôi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
