Lúc Đồ trở lại lều, cả người hắn đều nhỏ nước, hiển nhiên không phải nhảy vào trong hồ thì cũng nhảy vào trong sông. Bởi vì mặt trời trong thung lũng lớn, các thú nhân sợ nóng thường hay nhảy xuống hồ nước tắm táp một cái, nên bộ dáng của hắn như vậy cũng không khiến người ta chú ý.
Bách Nhĩ đang học cách tạo rìu đá với Lão Thác, thấy hắn trở về, y định gật đầu chào hỏi, nào ngờ hắn đã quay mặt đi. Không khỏi có chút bất đắc dĩ, Bách Nhĩ thầm nghĩ, hóa ra da mặt thú nhân mỏng như vậy, khó trách hắn theo đuổi Na Nông lâu như thế cũng không nắm được trong tay.
Bách Nhĩ vốn muốn chủ động biểu đạt sự thân thiết của mình, nên y nói sơ qua việc đã bàn lúc nãy, có điều y vừa lộ ra ý định muốn đứng dậy, tiến tới, Đồ đã như con thỏ bị hoảng sợ mà nhanh chóng chạy trốn. Thấy thế, Bách Nhĩ đành từ bỏ, nếu đối phương muốn tránh, thì để hắn tránh đi, chỉ cần không ảnh hưởng tới công việc chính là được.
Vì thế, một thời gian rất dài, Đồ đều đứng cách Bách Nhĩ hơn hai mét. Đối với chuyện này, phản ứng của Bách Nhĩ là thản nhiên, bởi vì chính y cũng bắt đầu chú ý khoảng cách giữa mình và các thú nhân khác. Chuyện đáng nhắc tới là, dưới sự huấn luyện của y, các á thú đã chậm rãi thu lại tính tình kiêu ngạo, cái gì có thể giúp đều góp một phần công sức vào, mà chính bọn họ cũng dần dần thích cuộc sống bận rộn lại sung túc này.
Nhóm Duẫn đi ra ngoài, ngoại trừ đánh được con mồi trở về, thu hoạch lớn nhất chính là tìm được một bãi đá viên. Cách chỗ bọn họ lên bờ cũng không xa, thế nhưng do ngược hướng với nhóm Nặc, nên lần trước nhóm của Nặc đi mới không phát hiện ra. Tuy Bách Nhĩ sẽ dùng cách làm nổ đá để khai thác, thế nhưng có đá rời cho bọn nhặt đương nhiên càng tốt. Y vốn đang tiếc nuối vì thú triều mà không thể tới gần bộ lạc Đại Sơn vận chuyển đá, hiện tại rốt cuộc không cần tiếp tục cảm thán nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)