“Ta ở trong này.” Bách Nhĩ thản nhiên đáp, nhìn lên trên bờ, dưới ánh nắng giữa trưa rọi xuống, đồng tử đen như hàn ***, giữa ánh sáng rực rỡ xoay chuyển mang theo sự khoan thai, cao quý từ khi sinh ra đã có. Đồ chỉ cảm thấy hô hấp của mình bị kiềm hãm, trong đầu trở nên trống rỗng, nhất thời lại quên mất mình muốn làm gì.
“Ta ở ngoài rừng trúc chờ ngươi.” Giọng điệu của hắn hơi gấp, bỏ lại câu này, liền vội vàng bước đi.
Bách Nhĩ nhìn bóng dáng hắn, chắc lại thẹn thùng rồi, vì thế y không khỏi cười ra tiếng. Không nhanh không chậm trèo lên bờ, cứ như vậy đứng đó một lúc lâu, để làm khô người, rồi mới lấy quần áo da thú mặc vào.
Cơ thể cứng đờ của Đồ đi ra rừng trúc, cúi đầu nhìn xuống tấm da thú quấn quanh hạ thân bị đội lên, sắc mặt hắn trở nên có chút khó coi.
Sao lại… Hắn cộp trán lên thân trúc lạnh lẽo, bóng loáng, chậm rãi bình ổn dục vọng đột nhiên dâng lên, trong lòng lại không có cách nào chấp nhận sự thật này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)