Lúc Đồ tỉnh lại, xung quanh là một màu tối đen, bên tai có rất nhiều tiếng hít thở, hiển nhiên còn có những người khác, hơn nữa lại không ít, trong mũi lấp đầy mùi hôi thối của mồ hôi và nước tiểu trộn lẫn, khiến hắn xém nữa lại không thể thở nổi. Lưng dán lên mặt đất lạnh lẽo, ẩm ướt, rất không thoải mái, hắn vừa định ngồi dậy, liền cảm thấy cơn đau nhức từ bả vai và chân trái truyền đến, đồng thời còn có một chuỗi tiếng vang thanh thúy phát ra, giống như có thứ gì đó xuyên qua xương bả vai của hắn, vừa cử động liền đau tới mức khiến cơ thể run rẩy, thứ đó va chạm vào mặt đá dưới đất, phát ra âm thanh chói tai giữa không gian yên tĩnh. Hắn hít một hơi lạnh, lại nằm xuống, chỉ cảm thấy khắp cơ thể vì cử động nho nhỏ vừa rồi mà toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Ngươi tỉnh rồi?” Một giọng nói khàn khàn ở cách đó không xa truyền đến.
Người nói chuyện với hắn tựa hồ sửng sốt một lát, mới nói tiếp “Ngươi không phải thú nhân sao? Sao lại lấy tên của á thú?”
Đồ thở ra một hơi, nghĩ một lát, nhưng cũng không thể nhớ ra cái gì, vì thế hắn hừ một tiếng, nâng mình, sờ soạng bên cạnh xem có cái gì có thể dựa vào không, sau đó liền xê dịch qua, nửa ngồi tựa vào chỗ xem như là khô ráo kia, bởi vì đã chuẩn bị tâm lý, nên miễn cưỡng có thể nhịn cơn đau, làm hết một loạt động tác bình thường không có gì đơn giản hơn này, có điều sau khi hoàn thành, mồ hôi lạnh toát ra toàn thân hắn giống như đội mưa vậy.
“Ai quy định tên này nhất định phải là á thú mới được lấy?” Chờ khi hô hấp ổn định lại, hắn mới mất hứng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)