“Thạch Đầu, consao vậy? Sắc mặt sao lại kém như vậy? Bị ai chửi sao?” Trần Đạt nhìn sắc mặt Diệp Thạch, có chút bất an hỏi.
Diệp Thạch lắc lắc đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười, “Không có, con không sao.”
Trần Đạt khẽ thở dài nhìn sắc mặt Diệp Thạch, Diệp Thạch mặt ngoài thoạt nhìn vân đạm phong khinh, mọi việc đều không lo lắng, trên thực tế y lại là một hài tử tự ti mẫn cảm, nhìn bộ dáng Diệp Thạch bây giờ, liền biết là y lại bị ăn khổ.
“Thạch Đầu, con đừng suy nghĩ miên man.” Trần Đạt nói.
Diệp Thạch cắn môi, yểu xìu nói: “…Conbiết rồi…”
… …
“Về rồi?” Mộ Viễn Phong nhìn thấy Mộ Thần đi vào thì cười nói.
“Vâng,phụ thân.” Mộ Thần gãi đầu nói.
Trong khoảng thời gian này, Mộ Thần lạc đường biết quay lại, quan hệ vớiMộ Viễn Phong hòa hoãn hơn rất nhiều, Mộ Viễn Phong cũng không nóng lòng bế quan, hưởng thụ tình cảm phụ tử ôn nhu khó có được.
Đại khái là do Mộ Thần có chí tiến thủ, làm cho khúc mắc mà Mộ Viễn Phong tích tụ bấy lâu lập tức tiêu tán, tu vi Mộ Viễn Phong nguyên bản đình trệ, không ngờ lạibắt đầu tăng lên nhanh chóng.
“Đồ vật đã tặng rồi sao?” Mộ Viễn Phong hỏi.
Mộ Thần gật đầu trả lời: “Đã tặng rồi ạ.”
“Nếu thật sự thích người ta, vậy nênsớm một chút đưangười ta về đi. Y là một song nhi, tuổi lại nhỏ, ở bên ngoài xuấtđầu lộ diệnthì không tốt lắm đâu.” Mộ Viễn Phong chắp tay sau lưng nói.
Mộ Thần gật đầu, có chút xấu hổ nói: “Concũng tính như vậy, nhưng mà y… không nghe con.”
Mộ Viễn Phong nhìn bộ dạng mao đầu tiểu tử có mối tình đầu của Mộ Thần, nhịn không được nở nụ cười. “Không sao, từ từ sẽ được thôi, Diệp Thạch là một người mạnh miệng mềm lòng, con cứdụng tâm một chút, ytự nhiên sẽnghe lời con thôi.”
Mộ Thần gật gật đầu.
“Mộ Thần đã về rồi à?” Một thanh âm hòa khí bỗng dưng truyền tới.
Mộ Viễn Phong nhìn người tới, đôi mày hơinhăn lại.
“Chào đại bá.” Mộ Thần cung kính chào, tuy rằng biết Mộ Viễn Hàng không có ý tốt với mình, nhưng mà công phu trên mặt vẫn phảilàm đủ.
Mộ Viễn Hàng cười nhìn Mộ Thần, hỏi: “Thần nhi, gần đây con đúng là không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng thì bỗng nhiên nổi tiếng! Đãlà võ giả rồi.”
Mộ Viễn Phong vỗ bả vai Mộ Thần rồi nói: “Thực lực Thần nhi về điểm này làm saocó thể so sánh với Hồng nhi của đại cachứ! Lúc hắn ở độ tuổi nhưThần nhi bây giờthì cũng đã là võ giả hai sao rồi.”
“Nhìn tiến độ của Thần nhi hiện giờ, không qua bao lâu thìngườisau có thể vượt người trước rồi ấy.” Mộ Viễn Hàng khích lệ nói.
“Vậy liền mượn cát ngôn của đại ca.” Mộ Viễn Phong chắp tay nói.
Mộ Viễn Hàng nhìn Mộ Thần, tuy rằng trên mặt tràn đầy từ ái, nhưng trong lòng lại dậy sóng mãnh liệt.
“Nhị đệ, tanghe nói vị hôn thê của Thần nhi đã đến Mặc Thành, sao lại không thấy y tới đây gặp mặt?” Mộ Viễn Hàng hỏi.
Mộ Viễn Phong nhíu mày, Diệp Thạch đã tới, nhưng lại bị nô tài nhà mình đuổi đi rồi, nô tài kia dù sao cũng là nô tài của Mộ gia, việc này là do Mộ gia không đúng.
“Có lẽ đối phương có suy tính gì đó, chuyện của đám tiểu bốithì cứ để tự bọn họđi xử lý, chúng ta khôngcần nhúng tay.” Mộ Viễn Phong nói.
Mộ Viễn Hàng gật đầu, “Nói cũng đúng, Thần nhi hiện tại cũng trưởng thành rồi.”
Có lệ vài câu với Mộ Viễn Hàng, Mộ Thần và Mộ Viễn Phong liền ly khai.
Mộ Viễn Phong nhìn Mộ Thần đi kế bên, tâm tình không khỏi sung sướng, Mộ Thần trước kia vô cùng thân cậnvới Mộ Viễn Hàng, nhưng đối với phụ thân thân sinh này lại rất bình thản, Mộ Viễn Phong tuy ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng luôn không có tư vị tốt.
ThấyMộ Thần chủ động có khoảng cách với Mộ Viễn Hàng, Mộ Viễn Phong không khỏi vui mừng. Hắn vàMộ Viễn Hàng tuy là huynh đệ, nhưng lòng ngườikhông có cách nào đo được, sự tình nội bộ bất hòa trong đại gia tộc có rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


