Lâm Sương Thiên hài lòng gật đầu, chuông gọi hồn quả nhiên không phụ mong đợi, toàn bộ máu đã đi vào đầu kim là có thể gọi hồn Lâm Hoa Bình về.
Cô cắm kim trở lại chuông, đặt lại lên ngực Lâm Hoa Bình, chuông phát ra tiếng kêu trong trẻo mà chỉ cô mới nghe thấy.
“Đinh linh linh! Đinh linh linh!”
Lâm Sương Thiên tay phải kết ấn xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng trên không trung phía trên chuông, mỗi vòng niệm một tiếng chú ngữ.
Chuông gọi hồn vẫn luôn đáp lại theo nhịp điệu, cho đến lúc này đột nhiên trở nên dồn dập, hỗn loạn, chói tai.
Lông mày Lâm Sương Thiên nhíu lại, cô chịu đựng âm thanh chói tai, ánh mắt cô như muốn nhỏ máu.
Khi tiếng kêu đạt đến mức lớn nhất và nhanh nhất, chuông rung chuyển dữ dội.
Sau một tiếng nổ vang vọng, chuông đổ gục xuống ngực Lâm Hoa Bình.
Lâm Sương Thiên không kìm được khẽ hừ một tiếng, thu lại chuông, vịn thành giường ngồi xuống ghế thở hổn hển.
Tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực, toàn thân vô lực, sau lưng toát ra từng đợt mồ hôi lạnh.
Trời đất ơi, cơ thể này không chịu nổi sự giày vò.
Nhắm mắt điều hòa hơi thở, dịu một lúc cô thấy khá hơn thì mở mắt ra.
Vô thức nhìn về phía Lâm Hoa Bình, cô đón lấy ánh mắt ngây dại của hắn.
“Toi rồi, chưa về sao?”
Lâm Hoa Bình nhìn cô, nhìn hồi lâu, khiến Lâm Sương Thiên sắp nản lòng thì hắn mở miệng hỏi cô: “Tiểu Sương, mẹ đâu?”
Nhận ra cô!
Còn biết tìm mẹ!
Cô nhìn hắn, cứ nhìn rồi bật cười thành tiếng.
Cứ cười mãi, rồi khóc đến chảy nước mắt.
“Anh không sao đâu, em đừng khóc. Khóc đến đỏ cả mắt.”
Lâm Hoa Bình cứ nghĩ Lâm Sương Thiên lo lắng hắn sẽ chết, vui mừng đến bật khóc vì thoát chết trở về.
Lâm Sương Thiên vui lắm, vui đến nổ tung.
Cô dùng thân thể phàm nhân này để triệu hồi hồn phách của Lâm Hoa Bình, mặc dù đã tiêu hao rất nhiều tinh khí thần, suýt chút nữa không thở nổi, nhưng lại là một bước đột phá lớn của cô sau khi trọng sinh.
Thân thể phàm nhân thì sao chứ! Pháp lực không đủ cao cường thì sao chứ!
Cô chính là cô, một đóa pháo hoa khác biệt, Lâm Sương Thiên!
Thiên sư mạnh mẽ đến mức giành người từ Địa phủ đã trở về!
Lâm Sương Thiên ngủ đến hơn bốn giờ chiều mới tỉnh, giữa chừng bà nội và Xú Muội Tử gọi cô dậy, bị cô không kiên nhẫn đuổi đi.
Nếu không phải Lâm Hoa Bình đã xuất viện về nhà nói rằng Hôm qua Tiểu Sương khóc bù lu bù loa có thể là do mệt, bà nội suýt chút nữa đã đi gọi bà Mai Hương đến cạo gió cho cô.
Sau bữa tối, mặt trời vẫn còn trên đỉnh núi phía Tây, ánh hoàng hôn rực rỡ và mặt trời lặn chiếu rọi con đường nhỏ nơi thôn dã phía sau làng, hòa cùng làn khói bếp lượn lờ, tạo nên vẻ yên bình và tĩnh lặng.
Lâm Sương Thiên và Lâm Hoa Bình đứng sau nhà Lý Mai. Ánh mắt Lâm Hoa Bình lơ đãng, hắn nhìn đông nhìn tây, chỉ là không dám đối mặt với Lâm Sương Thiên.
“Tiểu Sương, em đến đây làm gì vậy?”
Lâm Sương Thiên nhấc chân đá trúng hõm đầu gối trái của hắn. Lâm Hoa Bình dù đã có thể đi lại, ăn uống được nhưng thân thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, sao chịu nổi cú đá này, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Hắn tức giận ngẩng đầu lên, mặt đen sầm gầm gừ: “Em làm gì vậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)