“Anh định làm gì? Anh đừng hòng chạy.” Mẹ của cô gái trừng mắt nhìn anh đầy hung dữ. Tốc độ nói của bà ta quá nhanh đến mức nước bọt bắn vào tay Tần Cương. Tần Cương giật ra, đầy vẻ ghét bỏ lau mu bàn tay vào quần áo, rồi chỉ vào Lâm Hoa Bình nói: “Tôi đi nghe điện thoại.”
Mẹ của Tần Cương tuy không biết chuyện gì, nhưng bà quen Lâm Hoa Bình, hơn nữa bà cũng không muốn con trai ở lại đây. Trước đó muốn đi mà không thoát, giờ có người đến giúp đúng lúc, sao có thể không đón nhận.
“Các người đừng quá đáng, con trai tôi giết con gái bà ta hay cưỡng hiếp con gái bà ta? Con trai tôi ra ngoài còn không được à? Các người mà cứ tiếp tục làm loạn như vậy, tôi sẽ cầm dao liều mạng với các người.”
Vì con trai, bà thật sự có thể làm ra chuyện giết người.
Suốt một buổi sáng, hai mắt mẹ của Tần Cương đỏ ngầu đầy tia máu vì lo lắng, bà hung dữ trừng mắt nhìn mẹ của cô gái. Hai người phụ nữ trạc tuổi nhau, hận không thể túm tóc đánh nhau một trận.
Những người khác nhà họ Tần cũng tiến lên che chắn, Tần Cương nhân cơ hội chen ra ngoài.
Những người bên ngoài đợi anh đi qua lại vây thành một vòng. Người nhà cô gái thấy người chen chúc đông đúc, suy nghĩ một chút rồi thôi.
Tần Cương đi rồi cũng không sợ, nhà ở đây mà, nên không có ai đuổi theo.
Tần Cương theo Lâm Hoa Bình ra ngoài, thấy ở góc rẽ phía trước có một cô gái nhỏ thó gầy gò đang đứng.
“Hôm qua khi anh cứu người, tôi có mặt ở đó.” Khóe mắt Lâm Sương Thiên mang theo ý cười, thần thái càng sống động hơn, giống như những vì sao lấp lánh dưới bầu trời đêm.
Trong lòng Tần Cương đang khó chịu, anh gượng gạo nặn ra một nụ cười.
Lúc này anh hối hận ruột gan xanh lè, anh nhận ra người trước mặt chính là cô gái hôm qua đã đá anh một cái, bây giờ ngẫm lại, rõ ràng là cô muốn anh đừng nói.
Anh thì hay rồi, ngốc nghếch nói tên mình còn đưa cô ta về nhà, bị bố mẹ cô ta lấy được địa chỉ nhà ở đâu.
Gia đình cô gái không phải không thừa nhận anh cứu người, mà là lấy cớ anh cứu người bằng hô hấp nhân tạo để gây chuyện, đòi anh cưới cô ta và chịu trách nhiệm.
Dựa vào cái gì chứ! Dựa vào cái gì! Anh là cứu người chứ không phải hại người!
Anh thật sự rất ấm ức!
“Tôi có một ý kiến, dùng kế hoãn binh.” Lâm Sương Thiên nói chuyện không nhanh không chậm, giọng điệu cũng vừa phải, khiến người nghe không khỏi bình tâm trở lại.
Tần Cương sững sờ một chút, anh là quân nhân tất nhiên đã nghĩ qua cách này.
Nhưng không có tác dụng, theo cái nết của nhà đó, chỉ cần họ chậm lại, sẽ lập tức ném cô ta vào nhà anh, đêm nay sẽ động phòng.
Cho dù họ chậm lại, cô ta bám víu ở nhà anh không chịu đi, danh tiếng bị hủy hoại, đến lúc đó lại đến đơn vị của anh gây chuyện thì không dễ giải quyết rồi.
Dường như đoán được suy nghĩ của anh, Lâm Sương Thiên khẽ gật đầu: “Kế hoãn binh này của tôi khác với điều anh nghĩ.”
Ồ, thậm chí cô còn biết anh cũng đã nghĩ đến cách này sao?
Tần Cương có chút xem trọng cô gái nhỏ nhỏ thó gầy gò này rồi.
“Anh còn mấy ngày phép thăm nhà?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)