Buổi chiều, sau khi tắm rửa xong, mấy cô gái trong ký túc xá mới nhìn thấy những bức ảnh đang được truyền đi.
Người mà bọn họ đã bàn tán suốt cả buổi, vậy mà lại quen biết Tô Li. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hai người ở trong ảnh, quan hệ hình như còn rất tốt!
Miếng dưa này lại xuất hiện ngay bên cạnh mình, Trần Tuyết và Lưu Giai Giai lập tức hưng phấn.
Các cô sắp được tận mắt làm quần chúng ăn dưa rồi!
Lưu Giai Giai chua xót nhìn giáo viên tiếng Anh đang ngồi trên bục giảng.
Cô thật sự rất muốn hỏi Tô Li ngay bây giờ.
Nhưng trong tiết học lại không tiện nói chuyện.
Giờ phút này, cô bỗng cảm thấy có chút hâm mộ Trần Tuyết.
Có bạn cùng bàn đúng là tiện thật!
Tô Li mở mẩu giấy ra lần nữa.
Bên trong vẫn là một loạt dấu chấm than.
Cô khó hiểu quay đầu, lập tức bắt gặp đôi mắt Trần Tuyết đang sáng rực lên vì hóng chuyện.
Tô Li:
“???”
Trên màn hình rõ ràng là hai bức ảnh chụp cô và Triệu Cửu đang đi trong trường.
Trần Tuyết kéo mẩu giấy về, nhanh chóng viết:
“Hai bức ảnh này đang được truyền điên rồi.”
Sau đó cô nàng lại viết thêm một dòng:
“Trên diễn đàn đang đồn soái ca ở bảng thông báo là bạn trai cậu.”
Rốt cuộc đợi Tô Li lâu như vậy, thời buổi này không phải chờ bạn gái, ai có kiên nhẫn như vậy?
Tô Li nghĩ nghĩ, kéo tờ giấy qua viết: “Quan hệ giữa chủ nợ và người thiếu nợ.”
Rốt cuộc, cẩu tử còn chưa có đưa cho cô thẻ ngân hàng.
Trần Tuyết vừa thấy, ngốc lăng, ý gì?
Cô nhớ tới chồng tiền của Tô Li, tay run run, tiếp tục viết: “Cậu ta là người cho cậu mượn tiền?”
Tô Li nghĩ nghĩ, gật đầu, nói cẩu tử nợ cô tiền không quá có thể tin.
Trong nháy mắt kia, hình tượng giáo thảo Triệu Cửu ở trong lòng Trần Tuyết vỡ thành tra nam.
Tuy rằng số tiền kia rất nhiều, nhưng học sinh trường số 1, trong nhà giàu có, một tháng cũng sẽ được cho tầm hai ngàn.
Cho nên giáo thảo bảng thông báo vì hai ngàn đồng, ở bên cạnh bảng thông báo canh Tô Li thẳng đến khi tan học?
Hơn nữa hôm qua mới cho mượn, hôm nay liền tới đòi nợ?
Trần Tuyết nhìn hai bức ảnh kia đột nhiên cảm thấy người không còn soái nữa, cô vo tờ giấy lại, phóng tới góc bàn, chờ tan học sẽ ném.
Vẫn là học tập tương đối tốt, nam nhân đều là mây bay.
Tô Li cũng cúi đầu bắt đầu viết, tuy rằng đã qua mười năm, nhưng xem lại vẫn nhớ khá nhanh, làm bài tập cơ sở một lần, là có thể nhớ được thất thất bát bát.
Tuy rằng đã là người đi làm, nhưng hiện tại trở lại, bài tập vẫn phải làm.
Bên kia, lái xe gần hai giờ, Triệu Cửu về đến nhà, nhìn quản gia đi tới, nói: “Cháu chuyển vào trường học ở, giúp cháu thu thập một chút.”
Quản gia choáng váng nhìn hắn: “Cái gì?”
Tiểu thiếu gia nhà mình nhìn hiền hoà không có tính tình thiếu gia gì, nhưng cùng hắn ở lâu, là có thể biết, hắn các mặt rất bắt bẻ.
Nếu đồ ăn không tốt, hắn sẽ không phát giận, nhưng hắn sẽ dứt khoát không ăn, nếu ở không đủ thoải mái, hắn cũng sẽ không mắng bọn họ không có làm tốt, mà chính mình sẽ đi ra khách sạn, quần áo năm nay đưa tới không hợp mắt hắn, hắn sẽ trực tiếp mặc quần áo năm trước.
Quản gia đang lo lắng 2 năm sau hắn đi ra nước ngoài sẽ sống như thế nào, hắn hiện tại lại muốn dọn vào ký túc xá ở?
“Tiểu…… Thiếu gia?” Quản gia có hơi chút hoài nghi tinh thần của hắn có vấn đề.
Triệu Cửu đi được hai bước, đối thượng với ánh mắt hoài nghi của quản gia, nghĩ nghĩ thói quen sinh hoạt của chính mình trước khi xuất ngoại, vội nói: “Thích ứng trước mà thôi.”
Năm đó hắn giống như không thích ứng được, nên lúc ban đầu mới sống thảm như vậy, so với thời điểm ba hắn bị thả ra ngoài rèn luyện còn thảm hơn, sau đó hắn gặp Tô Li so với hắn còn thảm hơn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)